Nguyễn Quang Duy
Từ những năm 1973 Hoa Kỳ đã tỏ dấu hiệu sẽ bỏ miền Nam: máy bay không có
xăng để bay, khi hư không có thiết bị dụng cụ thay thế, nhiều máy bay nằm ụ
không bay, vũ khí phải hạn chế tối đa. Đây lời tâm sự của một cựu phi công trực
thăng trên đường lên Canberra tham dự cuộc biểu tình 30-4 vừa qua. 30-4 là ngày
miền Nam bị bức tử.
Xe bus chở chúng tôi tham dự biểu tình mang bảng số 8406 tạo khie thế đấu
tranh cho đòan người tham dự biểu tình. Chúng tôi thảo luận về tình hình đất
nước và về động lực đã thúc đẩy mọi người vững lòng đấu tranh. Xưa ông bà ta
đánh Tây đuổi Tàu giữ nước dựng nước có ai nói rằng họ làm chính trị đâu. Như
vậy tham gia đấu tranh chỉ để làm bổn phận của người dân khi đất nước đang lâm
nguy mất dần vào tay Tầu cộng.
Trước 30/4/1212, cộng sản đã vội vàng thả cô Bùi Thị Minh Hằng. Có nguồn
tin cho rằng việc phải thả cô do những bất đồng trong Bộ Chính Trị đảng Cộng sản
Việt Nam. Cũng có người cho rằng cộng sản thả cô vì áp lực quốc tế và áp lực của
đồng bào trong và ngòai nước. Đúng sai chưa rõ chỉ biết cô tuyên bố sẽ tiếp tục
dấn thân đấu tranh. Được Đài BBC phỏng vấn cô Hằng cho biết cô không phải là một
chính trị gia, cô chỉ là một người rất bình thường thấy những áp bức bất công
trong xã hội mà lên tiếng đấu tranh.
Trước toà đại sứ Việt cộng anh Trương Quốc Việt một người trẻ, ngồi trong
một túp lều nhựa mang trên ngực tấm bảng “Hãy trả nhà nhỏ cho gia đình tôi và
Nhà Lớn cho dân tộc tôi!” tọa kháng phản đối những hành động bạo ngược cướp đất,
phá nhà,đàn áp dân lành của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
Sau 30/4/2012, anh Trương Quốc Việt chuyển sang ngồi trước Quốc Hội Liên
Bang Úc. Sáng ngày 9-5-2012 anh đã được dân biểu Philip Ruddock và dân biểu
Laurie Ferguson thuộc Ủy Ban Điều Tra Nhân Quyền thuộc Quốc Hội Liên Bang Úc đến
thăm. Anh Việt cho biết căn nhà và đất đai của gia đình anh đã bị cộng sản cướp
đi, anh và dì anh đã bị đánh đập và bỏ tù khi thưa kiện chính quyền địa phương.
Nhưng anh tọa kháng ở đây không chỉ là cho anh mà cho rất nhiều người dân Việt
Nam đang cùng cảnh ngộ. Anh mong Quốc Hội và Chính phủ Úc biết tình trạng tồi tệ
về nhân quyền tại Việt Nam để ngưng viện trợ vì số tiền không giúp gì được cho
dân nghèo mà chỉ giúp cho sự tồn tại của một chế độ độc tài, tham nhũng, bất
công.
Mạng Ly Hương đưa tin Dân Biểu Philip đề nghị anh gởi đơn tường trình rõ sự
việc cho Hội đồng Nhân Quyền, họ sẽ xem xét và yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội giải
thích về trường hợp của anh và gia đình.
Ngày 24-4-2012, khi anh Trương Quốc Việt bắt đầu tọa kháng thì tại Văn
Giang hằng ngàn người tay không, bom xăng, cuốc liềm, gậy gộc đã chống trả một
lực lượng vũ trang vô cùng hùng hậu và hung dữ. Một Youtube cho thấy cảnh hàng
chục công an và an ninh tấn công hai người tay không, không hề có dấu hiệu chống
đối. Chẳng lẽ lực lượng an ninh không biết hai người là phóng viên Đài tiếng nói
Việt Nam? Ông Nguyễn Ngọc Năm, Trưởng phòng Thời sự-Chính trị-Kinh tế và ông Hán
Phi Long phóng viên Đài. Sau khi bị hành hung họ còn bị bắt giữ, và bị giải về
Viện Kiểm sát huyện Văn Giang. Phóng viên Long sau đó phải vào bệnh viện điều
trịcác thương tích.
Mà tại sao lực lượng an ninh lại được tòan quyền tấn công cả phóng viên và
lại phải hung tợn như thế ? Ngày 2/5/2012, Nguyễn Tấn Dũng mở hội nghị đặt biệt
về sự kiện Văn Giang, ông Dũng xác nhận việc cưỡng chế đất đai tạo ra những điểm
“nóng” dễ dẫn đến những “bất ổn chính trị”. Đến ngày 7-5-2012, Nguyễn Phú Trọng
phải cho mở Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 5. ông Trọng yêu cầu khi bàn về vấn
đề đất đai phải theo hướng “giữ vững ổn định chính trị”. Thì ra tình hình chính
trị càng ngày càng trở nên bất ổn và những người nông dân mất đất là những người
đang bị cộng sản khép cho làm “bất ổn chính trị”.
Trở lại với người cựu phi công trực thăng Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, những
phi vụ cuối cùng của anh là bảo vệ vòng đai Sài Gòn, anh kể về những trận đánh
cận 30/4/1975, khi quân cộng sản thí quân dồn hết lực lượng chiếm bằng được Sài
Gòn.
Nghe anh kể hình ảnh của Văn Giang lại hiện ra, khu vực này chỉ cách trung
tâm Hà Nội chưa đến 10 cây số. Xưa Sài Gòn ngày nay Hà Nội, cộng sản phải dồn
hết lực lượng công an để trấn áp “bất ổn chính trị” và đây dấu hiệu rõ nhất cho
sự cáo chung của bạo quyền cộng sản.
Cộng sản đã cày nát Văn Giang, nhưng có áp bức thì có đấu tranh, càng áp
bức thì cuộc đấu tranh sẽ càng mạnh hơn và Việt Nam sẽ chóng có Tự Do hơn. Thời
điểm đang đến để người Việt khắp nơi liên kết lại cùng đứng lên giành lại tự do.
Có Tự Do mới có công bằng, bác ái, thịnh vượng, ấm no.
Ngày 30-4 sẽ chỉ là còn là ngày lịch sử chấm dứt một cuộc chiến Bắc Nam và
bắt đầu một cuộc chiến giữa dân tộc Việt Nam và bạo quyền cộng sản.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
10/5/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét