sắc vào dịp cuối năm. Tôi cũng được biết có rất nhiều nạn nhân không dám lên tiếng vì họ lo sợ cơ ngơi làm ăn cũng như tính mạng bản thân và gia đình. Tôi tin rằng công lý sẽ được thực thi bởi một xã hội tự do và dân chủ hơn nếu chúng ta thay đổi từ lúc này (dù có muộn).
Phần 1: Công an khu vực ăn gì?
Bộ công an xây dựng hàng loạt cái gọi là “chương trình hành động” chuyên đề về điều lệnh nhằm tô vẻ hình ảnh người cán bộ công an là đầy tớ của dân. Các đơn vị hưởng ứng sôi nổi, chia thành nhiều cụm thi đua với nhau xem ai làm người đầy tớ của dân tốt nhất, biết lắng nghe tiếp thu ý kiến của dân nhiều nhất… Tất cả chỉ là hình thức bởi kết quả thu được đều thể hiện bằng báo cáo văn bản, không có sự kiểm chứng thực tế vì cái chương trình hành động đó “thiếu thực tế”. Công an khu vực là lực lượng gần dân nhất, tuy nhiên người đầy tớ này lại tận dụng sự gần gũi quá mức để trục lợi (một trong những điều đảng viên không được làm).
Không cần phải đi xa, bà con khu phố thì thầm tổ trưởng dân phố những “thắc mắc” không biết tỏ cùng ai. Nhà mặt tiền đường, bà con có người thân ghé thăm để xe phía trước lại bị công an khu vực xử phạt hành chính hành vi lấn chiếm lòng lề đường. Nhìn sang nhà đối diện là một quán nhậu bình dân, khách vào ra nườm nượp dựng xe ngay ngoài đường; không những vậy bàn ghế để tràn lan xuống đường thì anh công an khu vực không thấy. Hỏi, chỉ huy công an phường trả lời thông cảm cho người ta buôn bán. Cùng là người dân nhưng mức độ thông cảm đã có sự khác nhau. Tổ trưởng dân phố tìm hiểu vỡ lẽ ra: anh công an khu vực hay sai lính dân phòng trong lúc tuần tra tuyến đường trên thì ghé vào quán đó gặp bà chủ. Lúc thì bỏ bao nilong 24 lon ken về (khuân thùng thì lộ liễu quá), khi thì cây ba số (555) nhét vào bên trong áo. Riêng khoản nhậu tại chỗ của anh khu vực và đồng nghiệp thì được giảm giá 150%. Tức là vừa được nhậu chùa ra về có bao thư kèm theo. Đầy tớ như vậy sướng thật.Cùng nói về khoản ăn uống ngoài đường, bà con có quán ăn sáng rất sợ công an khu vực và đồng nghiệp ghé mở hàng. Tổ trưởng dân phố được một lần anh khu vực mời ăn sáng mới té ngửa biết rằng: không có người chủ nào dám tính tiền công an khu vực.
Trên ô khu vực được phân công quản lý, Tôi đếm hơn chục quán nhậu và hàng ăn sáng. Tính ra mỗi ngày công an khu vực xuống địa bàn và lần lượt ghé từng quán thì bụng no trưa mới về ăn cơm được. Bà con có để ý mới biết quy luật làm việc của anh khu vực là mỗi cuối tháng ghé quán đều đặn, tùy theo thái độ hợp tác của chủ quán thì đầu tháng sau sẽ không đem xe xuống hốt xe khách.
Đã nói đến ăn thì phải đề cập đến ở. Địa phương phát triển, một số khách sạn bình dân được nâng cấp lên 2, 3 sao cho mang tầm vóc “quốc tế”. Tôi cùng hai bà con thân tín chia nhau làm ba ca ngồi uống cà phê quán đối diện khách sạn. Sau 1 tháng tổng kết, đa số khách đến đăng ký thuê phòng được tính bằng giờ hoặc lượt, không tính theo ngày. Nói như vậy, bà con có thể đánh giá được tình hình tệ nạn mại dâm ở khu phố Tôi hết sức phức tạp. Theo quy định, tất cả khách thuê phòng đều phải ghi sổ đăng ký tên tuổi, địa chỉ cụ thể. Qua tìm hiểu, Tôi phát hiện nhân viên tiếp tân sử dụng bút chì để ghi tên khách đến đặt phòng. Có đứa cháu làm dọn phòng cho biết “thủ thuật” trên được anh công an khu vực dạy cho giúp khách sạn trốn thuế. Cái giá của kỷ xảo trên thì Tôi không rõ do chủ khách sạn “đóng tiền học phí” hàng tháng với cán bộ. Cũng vì năng lực tiếp thu bài giảng của anh học trò với “thầy” (công an khu vực) của mình quá tốt nên doanh thu ngày một tăng. Trước đó bà con phản ánh lên chính quyền tình trạng gái mại dâm đưa khách về bãi đáp là khách sạn này thì cũng chẳng thấy “đầy tớ” nào xuống kiểm tra. Tôi nghĩ nếu đoàn kiểm tra có xuống cũng chẳng phát hiện gì vì bút chì khác bút bi. Chỉ có người dọn phòng là biết được một ngày bỏ thùng rác bao nhiêu bao cao su.
Nguyên nhân của hai sự việc trên là do công an khu vực tiếp tay để trục lợi. Bà con tổ dân phố Tôi thắc mắc: sao cứ mỗi lần có kiểm tra thì các chủ quán ăn và khách sạn đều biết được như thể họ có vệ tinh theo dõi. Lúc đó xe khách tại các quán ăn được xếp ngay ngắn, bàn ghế được dọn vào trong tích tắc đến dân nhậu cũng không kịp phản ứng. Khách sạn thì từ chối khéo mối quen do “bị động’. Nhân viên tiếp tân xem lại sổ sách để không sót lại nét bút chì. Qua tìm hiểu từ những bà con có con em làm dân phòng ở công an phường, Tôi mới biết nhiệm vụ của các em giống giao liên hồi kháng chiến. Phải phán đoán tình huống qua ánh mắt của công an khu vực trước khi vào họp đột xuất. Điện thoại thông báo cho “người quen” của xếp về hướng đi của đoàn kiểm tra. Em nào làm tốt sẽ có thưởng là một gói thuốc hoặc bữa ăn sáng miễn phí. Các em không cần giấy khen về khoản nhanh nhạy này.
Phần 2: Định giá công an khu vực?
Sau khi đọc hết phần 1, có thể một số bà con có cùng tâm trạng sẽ “phản ứng” quyết liệt với ông tổ trưởng dân phố vì mức độ “ăn” của công an khu vực không chỉ đơn giản là bữa tráng miệng. Tuy nhiên trong phạm vi bài viết, Tôi chỉ đề cập đến chuyện cơ bản nhất đang diễn ra hàng ngày ngay chính địa phương mình sinh sống. Có thể ở đâu đó sẽ có tình trạng công an khu vực ăn dày hơn, ăn tạp hơn và cái sự ăn đó “kín đáo” hơn những người đồng nghiệp của họ nên chưa bị phát hiện chăng? Qua tìm hiểu từ đứa cháu (gọi Tôi bằng Bác) đang làm dân phòng, Tôi được biết nguyên nhân vì sao công an khu vực phải “ăn”.
Nó cho biết mỗi công an khu vực được phân công quản lý địa bàn do cấp trên giao. Trong một lần ghé quán vỉa hè (phần 1) ngồi nhậu, anh công an khu vực “rượu nói thay lời” cho nó biết rằng cái giá để quản lý khu vực này là trung bình. Theo quy định của ngành (Tôi chưa kiểm chứng) thì công an khu vực quản lý địa bàn nhiệm kỳ 4 năm. Sau đó sẽ được tiếp tục hay luân chuyển sang địa bàn khác tùy theo năng lực bản thân. Vậy tại sao anh công an khu vực ô của mình lại tình thương mến thương với khu phố gần chục năm trời. Thằng cháu giải đáp cái một không chút chần chừ: vì năng lực của anh ấy chỉ đến đó. Nó kênh mặt nói tiếp: muốn đánh giá công an khu vực thì chỉ việc nhìn thằng dân phòng. Thằng nào áo quần tươm tất, điện thoại cảm ứng, miệng lúc nào cũng phì phèo 555 thì “xếp” của nó quản lý ô khu vực ngon ăn. Tôi nhìn sang thằng cháu so sánh thì mới biết nó chỉ được con mèo (thuốc lá caraven). Bà con xung quanh phản ánh rất đúng: mấy thằng dân phòng được thơm lây nên ngày càng vênh váo.Đang lúc trao đổi hào hứng, Tôi quay trở lại vấn đề giá cả và hỏi thằng cháu có biết chính xác giá của “xếp” nó không. Nó lắc đầu, nhìn trước ngó sau rồi thì thầm chỉ đủ hai người ngồi nghe: không biết giá công an khu vực ô của mình bao nhiêu, nhưng mỗi tháng đều chung chi cho chỉ huy phường và quà cáp cho vợ con của xếp trên. Tôi vờ không hiểu, nó lấy tờ giấy ra rồi cộng trừ nhân chia các con số như một nhà toán học đại tài. Công an khu vực trong một tháng thu được đại khái như sau: quán ăn, quán cà phê và cửa hàng mua bán đồng giá nhỏ 200.000, lớn 500.000. Khách sạn, karaoke thì 1.000.000 không được trả giá. Bãi giữ xe lề đường do là người nhà xếp đứng tên nên lấy tượng trưng 200.000. Nhà hàng, phòng cho thuê thì 500.000. Tôi thắc mắc vì sao lấy tiền phòng cho thuê bằng nhà hàng, karaoke bằng khách sạn. Thằng cháu giải đáp ngay do công an khu vực ăn nhậu tiếp khách hát hò đều miễn phí. Chi phí đó được trừ vào cuối tháng. Thì ra thằng cháu Tôi là người đi thu tiền hàng tháng đem về cho xếp của nó nên liệt kê con số cụ thể quá. Tôi hỏi vậy công an khu vực không sợ những thằng lính dân phòng khác bớt xén giấu bỏ túi riêng hay sao. Thằng cháu Tôi mặt nhăn nhó: có ăn gan trời cũng không dám làm liều. Vì mỗi lần đưa tiền các ông bà chủ kinh doanh đều alo công an khu vực. Mấy anh em dân phòng có khoản tiền lót tay riêng nếu ô khu vực của xếp nó là nhạy cảm. Ví dụ khách sạn là bãi đáp của gái mại dâm (phần 1), karaoke ôm hay quán nhậu lấn chiếm vỉa hè. Mỗi lần công an phường ra quân, dân phòng sẽ điện thoại “bắn tin” cho các ông bà chủ trên dọn dẹp hiện trường. Người nào làm tốt sẽ có thêm thu nhập ngoài lương nhà nước trả.
Vậy là một tháng công an khu vực được lót tay rất nhiều tiền từ các cơ sở kinh doanh theo luật bất thành văn “đôi bên cùng có lợi”. Đồng nghĩa với lợi nhuận trên là bao thư biết điều cho chỉ huy phường để duy trì năng lực công tác. Anh công an khu vực địa bàn Tôi được phân công phụ trách hơn hai nhiệm kỳ, một phần là do các cơ sở kinh doanh thuộc loại trung bình nhưng bao thư không giảm nên không bị luân chuyển đi nơi khác. Chắc chắn quan bà ở nhà cũng lên lịch cùng con cái hàng tháng đi mua sắm thời trang ở shop do lính của chồng mình quản lý. Phong cách người sành điệu là không cần trả giá vì có thẻ giảm giá 100%. Vợ các anh công an khu vực ở nhà quân sư cho chồng về khoản lấy lòng vợ xếp trên nên biết rất rõ phong cách này.
Nhẩm tính số tiền lót tay trong một nhiệm kỳ 48 tháng sẽ định được giá công an khu vực là bao nhiêu. Người đầy tớ đảng viên gương mẫu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nếu với tiền lương nhà nước như hiện nay có sắm được xe tay ga trên 100 triệu cho vợ con sử dụng hay không? Có mua được hai ba miếng đất xây phòng cho thuê hay không? Những câu hỏi này do chính bà con tổ dân phố Tôi thắc mắc với người tiền nhiệm và nay đến lượt tôi tiếp thu. Tôi chỉ biết trả lời sẽ tìm hiểu bản kê khai tài sản cán bộ nhà nước xem có tên các anh ấy hay không?
Nguyễn Trần Thanh - DienDanCTM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét