Pages

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục chà đạp quyền con người, quyền tự do tôn giáo

8 giờ sáng ngày 25/2/2011,

Tôi định đến quán café ở gần nhà nên không mang gì theo người, trong túi chỉ có vài chục ngàn đồng. Vừa mở cửa sắt bước ra ngoài thì thấy trước nhà đã có sẳn một đám đông đứng lố nhố. Tôi đếm được 6 người là cán bộ an ninh CA TPHCM (PA35), trong đó có 2 người tôi biết tên là Nguyễn Minh Thắng và Trương Văn Hổ, còn 4 người cũng quen mặt nhưng không biết tên gì. Bọn chúng đã nhiều lần tham gia cùng đồng bọn xông vào nơi ở của tôi bắt cóc, cướp đoạt tài sản của tôi. Có thêm CSKV Nguyễn Văn Riết mặc đồ cảnh sát và 2 người mặc đồng phục dân phòng.

Nguyễn Văn Riết cầm cái giấy mời đưa cho tôi nói: “Công an phường mời chị đến cơ quan làm việc ngay bây giờ”. Tôi nhìn nội dung giấy thấy ghi: “Làm việc về vấn đề lưu trú”. Tôi nói: “Mời thì đưa giấy đây. Tôi đi uống café, ăn sáng đã. Rồi tôi sắp xếp công việc xong tôi sẽ đến. Còn cái kiểu mới sáng sớm dí cái giấy vào mặt người ta bắt đi liền thì tôi không chấp nhận kiểu mời lưu manh, mất dạy ấy”. Nguyễn Văn Riết còn đang đứng chần ngần chưa biết ứng phó thế nào với tôi thì một thằng mặc thường phục già khoảng hơn 50 tuổi ra lệnh cho Riết đi về, rồi hắn kêu bọn đàn em và 2 dân phòng chộp tay tôi lôi đi. Tôi kêu to lên cho hàng xóm và người đi đường biết bọn chúng bắt người trái pháp luật: “Tao phạm tội gì thì tụi bây cứ đem lệnh bắt tới đây mà bắt tao, lập biên bản, mời chủ nhà, hàng xóm chứng kiến công khai. Đừng có giở trò lưu manh, bắt cóc, xã hội đen. Bà con cô bác nhìn mặt mấy thằng này, chúng nó xưng nó là công an, mà chúng hành xử lưu manh côn đồ với tôi, chúng ỷ đông bắt tôi trái pháp luật. Bọn bây là quân súc sinh chớ công an nhân dân gì”.

Một tên thấy lôi kéo tôi như vậy thì người đi đường xúm vào xem càng đông nên chúng gọi điện cho một xe 4 bánh màu đen (trên có gắn đèn xanh vàng đỏ 3 màu, người dân ở đây kêu là xe 113) đến rồi xúm nhau lôi tôi lên xe nhét vào cái chổ để chân giữa 2 hàng ghế trước-sau để tôi không ngồi dậy được. Chúng ra lệnh 1 dân phòng béo mập tên Hùng leo lên xe ngồi đè tôi xuống cái kẹt đó rồi xe chạy về trụ sở CAP8 (quận 3, đường Huỳnh Tịnh Của). Đôi dép tôi đang mang trong chân bị chúng lôi kéo đứt quai, không sử dụng được nữa.

Bọn chúng mở cửa xe xúm nhau lôi sểnh tôi ném vào một căn phòng ở lầu 1. Tôi đứng dậy đi ra ngoài thì chúng xô tôi trở vào. Tôi hỏi: “Chúng mày bắt tao đến đây để làm gì?” thì không thằng nào trả lời. Tôi nhìn xuống sân, thấy Nguyễn Văn Riết đang ngồi “múa mỏ” với 2 công an phường khác. Tôi bèn gọi to: “Ê, Nguyễn Văn Riết. Mày nói mời tao về phường để làm việc về lưu trú thì bây giờ tao ở đây rồi nè. Sao không làm việc? Mày lên đây làm việc cho tao coi”. Nguyễn Văn Riết vội vàng đứng dậy bỏ chạy. Tôi nói với theo: “Thằng Riết mày nhớ nghe! Mày bỏ chạy thì từ đây về sau đừng có mở miệng nói “làm diệc làm cò” gì với tao nữa nghe. Mày nhớ tránh cái mặt tao luôn nghe. Tao mà thấy mày ở bất cứ đâu ngoài đường là tao níu áo mày đó”.

Đám an ninh mặc thường phục tôi xô trở vô trong phòng. Thằng Nguyễn Minh Thắng làm bộ giả lả: “Trên blog chị có nhiều bài viết về nấu ăn thấy ngon quá, bữa nào phải học nấu theo mới được”. Tôi nói: “Học làm gì. Mấy món đó để cho thường dân ăn, mày đâu có ăn được. Tụi mày ăn bã thằng sếp tụi mày là đủ rồi”.

Chúng nó ngồi vây quanh thì tôi cũng leo lên cái bàn lớn giữa phòng ngồi “mở máy volume cực đại” phát chương trình “giáo dục công dân” cho chúng nó nghe.

- Tổ cha chúng mày, đồ cái quân lưu manh, bất nhân bất hiếu bất nghĩa. Cả lũ chúng mày từ trên xuống dưới, từ những thằng tay sai ở đây cho tới những thằng sếp ra lệnh cho chúng mày. Cả bộ máy nhà nước cộng sản ăn cướp lưu manh. Tao có giành trâu cướp ruộng, giựt vợ giựt chồng của chúng mày không mà chúng mày bắt cóc tao vô đây? Tao phạm tội gì mà chúng bây lôi tao vô đây. Cái bộ máy nhà nước cộng sản ăn cướp này nó đã ăn cướp mà nó còn muốn bịt miệng nạn nhân, một lũ buôn dân bán nước, với Tàu thì bợ đít bưng bô, với dân thì hung hăng đàn áp. Nhà nước gì chúng mày, một đám súc sinh không có tính người, một lũ sâu bọ côn trùng đội lốt người. Chúng mày ỷ số đông hành hung, ra oai với tao. Một đám cả chục thằng đàn ông già có trẻ có, mập có ốm có, xúm vô đàn áp một mình tao. Sao không kéo nhau ra mà đánh Tàu giành lại biên giới, hải đảo đi. Chúng mày làm được chuyện đó thì nhân dân sẽ khen chúng mày, mang ơn chúng mày. Còn chúng mày đàn ông sức dài vai rộng, đàn áp 1 mình tao là đàn bà tay không tấc sắt thì nhục nhã cả những thằng con nào để ra cái lũ đê tiện chúng mày, nhục nhã cả tổ tiên dòng họ chúng mày, nhục nhã cả con cháu chúng mày. Chúng mày có dám ra đường khoe: ngày hôm nay, tao- họ tên gì đó, cùng với những thằng tên gì tên gì, đã cùng nhau lôi được con mẹ Tạ Phong Tần vô công an phường nhốt để nghe nó đào bới xới đâm cả tổ tiên dòng họ, chết rồi cũng không yên thân.

Chúng mày thấy không? Cái nhà nước cộng sản đê tiện này, nó nói Trung Quốc nước lớn nên phải sợ, phải nhường. Việt Nam này mấy ngàn năm có bao giờ lớn hơn TQ đâu, vậy mà không mất đất, còn bây giờ, vô tay chúng nó thì mất đất, mất biển. Lào, Thái Lan, Campuchia có lớn hơn Việt Nam không? Hồi xưa, từ đời Nguyễn Gia Long, Lào, Thái Lan, Campuchia đều phải triều cống cho Việt Nam. Còn bây giờ, nhà nước cộng sản Việt Nam triều cống lại cho Campuchia. Điện người Việt không đủ mà xài, phải mua điện giá cao cho TQ, chúng nó đem triều cống điện cho Campuchia, để Campuchia bắt người Khmer Việt trốn qua Canpuchia trả về cho nó bỏ tù, chớ người Việt trong nước được lợi lộc gì. Bày đặt nói bán, bán bao nhiêu tiền, không ai biết hết. Con trong nhà đói không có cơm ăn, cha mẹ đem gạo cho hàng xóm. Nói chuyện ngược ngạo kiểu chúng nó chỉ có chó nghe chớ ai nghe.

Một chế độ mà sợ anh gặp em, sợ vợ gặp chồng, sợ bạn bè gặp nhau, sợ giáo dân gặp linh mục, sợ đám ma, sợ đám cưới, thấy chổ nào người ta tụ tập hơi nhiều người một chút cũng sợ, nhìn quanh thấy dân người nào cũng đáng sợ, thì cái chế độ cộng sản này nó đến hồi mạt vận, đến hồi sụp đổ rồi.

Lào, Thái Lan muốn xây cái đập chắn sông Mekông đó. Đập xây xong thì đồng bằng sông Cửu Long chết, vựa lúa lớn nhất Việt Nam chết, người dân Việt Nam đói chết. Cái tập đoàn tội ác cộng sản Việt Nam đó không thằng nào dám mạnh dạn nói một tiếng là “không được xây” mà chỉ dám lí nhí “tạm hoãn”. “Tạm hoãn” là sao? Năm nay không xây, thì năm khác Lào, Thái Lan nó cũng xây. Cho vài người lên báo Việt Nam la làng thì ai nghe? Lào, Thái nó có đọc báo tiếng Việt đâu. Lúc nào cũng vỗ ngực xưng “đại diện nhân dân” mà không biết bảo vệ quyền lợi dân, với dân thì ra oai đàn áp. Có thằng nào “đại diện nhân dân” đứng đơn kiện Lào, Thái ra Liên Hiệp Quốc, kiện ra Tòa án quốc tế chưa hay là lo tham nhũng, lo bốc hốt vơ vét cho nhiều rồi chạy trốn?

Sợ TQ, sợ Thái, sợ Lào, sợ luôn một đám cướp biển Somalia nữa. Nhà nước ăn cướp ăn cướp của dân, gặp cướp biển thiệt thì sợ. Tụi cướp Somalia đó, nó cướp tàu, nó bắt ngư dân, nó đòi tiền chuộc đủ thứ, nhà nước thì im thin thít như cứt chó, không biết làm gì để cứu dân của mình. Nhục nhã chưa? Tất cả chúng mày từ trên xuống dưới qua bên Hàn Quốc mà liếm đít thằng đô đốc hải quân Hàn Quốc đó để hưởng chút hơi thừa cho bớt hèn đi. Liếm rồi hỏi nó ăn cái gì mà sao nó anh hùng quá, nó thông minh quá, nó đánh tan tác bọn cướp Somalia, rồi bắt chước mà làm theo nó. Hung hăng ra oai với tao thì có ích gì? Ai khen chúng mày!

Chúng mày, nhìn mặt cũng sáng sủa mà sao thiếu đầu óc quá vậy. Về lấy tờ báo mở ra so cái mặt thằng Nghị với mặt tụi bây coi mặt thằng nào sáng hơn? Tao không thèm nịnh chúng mày, chúng mày là cái thá gì mà tao phải nịnh. Chúng mày so đi để thấy, cái mặt nó tối như đêm ba mươi, nhưng nó lãnh đạo chúng mày, nó ngồi trên đầu trên cổ chúng mày, nó chỉ huy chúng mày. Còn thằng kia thì đàn ông mà mặt mỏng quẹt như bánh tráng, giống y đàn bà. “Con vua thì được làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa”. Có thấy nhục nhã cho cái thân phận tay sai, công cụ của chúng mày chưa?

Bộ quần áo tụi bây đang mặc, cái nón đang đội trên đầu, đôi giày đang mang dưới chân, điện thoại đang xài, cái xe tụi bây đang đi… đều là tiền của dân. Tụi bây ăn cơm dân, xài đồ của dân, mập mạp béo tốt nhờ dân mà không biết bảo vệ dân, quay ra đàn áp dân. Đồ lừa thầy phản bạn, đồ ăn cây táo rào cây sung, đồ bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu. Tụi bây còn thua con chó. Nhìn cái gương thằng kia mà sửa mình. Gom góp tiền cho nhiều, xây biệt thự cho sang, ở trong phòng như ông hoàng, mua bảo hiểm cho vợ con cả đống, mà để cho mẹ già ở trong cái nhà tranh vách đất trị giá 2 triệu đồng, tệ hơn nhà tình thương. Cuối cùng không sống được để mà hưởng, con vợ nó đốt chết, cái nút áo người ta cũng cắt lại chớ không theo được món gì. Cất nhà cho mẹ ở đàng hoàng thì con vợ nó đâu có đòi bán nhà được. Bất hiếu nên trời phạt. Chúng mày bất nhân, bất hiếu, bất nghĩa thì cũng chết đốt như nó.

Tôi cứ “phát liên tục”, lúc nào mệt thì ngừng, hết mệt phát tiếp. Chúng nó đi ra khỏi phòng thì tôi đi theo. Chúng nó xúm nhau lôi tôi trở vô. Tôi đập bàn hỏi: “Tao phạm tội gì? Chúng mày bắt tao nhốt trong phòng này để làm gì? Trả lời tao nghe. Không nói được là tao đi ra. Tao đâu phải tù của chúng mày”. Câu này tôi lặp đi lặp lại từ sáng đến chiều hơn một trăm lần nhưng không có thằng nào trả lời. Chúng nó lôi vô thì tôi đi trở ra, tôi giằng co chống cự lại. Một thằng già già, ốm, mặc áo sơ mi sọc dùng tay chém vô cổ tôi. Tôi gào lên: “Thằng súc sinh, mày đánh đi, đánh cho tao chết tại chổ này mày mới giỏi đó. Tao sống từng tuổi này mà còn sợ chúng mày dọa nạt sao. Tao sẳn sàng chết tại chổ này, chết vì súc vật chúng mày, để thức tỉnh lương tâm người dân Việt, để khơi lên ngọn lửa căm hờn để người dân Việt đốt cháy chế độ cộng sản ăn cướp, chế độ cộng sản bất lương, chế độ cộng sản khát máu, chế độ cộng sản thối nát đê hèn của chúng mày. Tương lai chúng mày cũng sẽ như lũ độc tài tham nhũng ở Trung Đông thôi”.

Chúng lôi tôi vô rồi thằng Nguyễn Minh Thắng kéo cái ghế ngồi chặn cửa không cho tôi ra ngoài. Tôi phát tiếp: “Ê! Thằng Thắng. Mày từ sáng đến giờ làm được chuyện gì ích nước lợi dân nói tao nghe coi? Hay là mày chỉ biết vục đầu ăn cho béo mập, rồi hung hăng với tao, bắt cóc tao, lôi kéo tao đến đây để nghe tao rủa xả 3 đời dòng họ nhà mày, mày gục mặt chơi game?”. Thằng Thắng nói: “Bây giờ là giờ nghỉ trưa chớ không phải là giờ làm việc”. Tôi nói: “Tao không cần biết là giờ gì. Mày ăn tiền dân thì mày phải làm việc cho dân, chớ không phải làm việc cho cái lũ cộng sản khủng bố. Mày làm được việc gì cho dân từ sáng đến giờ?”. Nó nói: “Bà nói nhiều quá? Nói ít một chút đi”. “Tao nói nhiều mà còn chưa thủng lỗ tai trâu của mày nữa. Phải nói nhiều chớ, có tiền của tao trong đó mà sao tao lại không nói. Tao xài điện, xài nước, xài điện thoại, xài internet tao đều phải đóng thuế. Tao mua sắm cái giống chó gì tao cũng phải thuế cho chúng mày thì tao có quyền nói”.

Một thằng khác ngồi trên cái ghế ngoài cửa phòng ngủ gục. Tôi la to lên: “Ê! Thằng đó, không được ngủ mày. Mày phải nghe tao nói chớ không được ngủ”. Nó dụi mắt, ngồi ngay lại nhìn tôi. Tôi nói: “Người ta làm việc 8 giờ 1 ngày, hết việc về nhà, nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi đàng hoàng. Mày lãnh một tháng vài triệu bạc, mà chúng nó bóc lột đến tận xương tủy mày. Chúng coi mày như cái máy, chúng muốn nhất nút bắt mày làm việc lúc nào là nhấn, bất kể giờ giấc. Người ta trưa nằm giường thoải mái ngáy pho pho, mày ngồi đây gật gù ngủ gục. Mày không làm cái chân tay sai chó chết này thì giờ này mày cũng nằm giường ngủ thoải mái như thiên hạ rồi”. Nó chỉ nhe răng cười cười.

Tôi lại gào lên:

“Tao tội gì mà chúng mày bắt tao nhốt vào cái phòng này? Đây là cái ổ trộm cướp, cái ổ xã hội đen, cái ổ chứa những quân súc sinh, lưu manh, côn đồ. Công an nhân dân gì, đội lốt nhân dân chớ nhân dân cái gì. Chúng mày lột cái bảng công an nhân dân xuống, thay cái bảng khác ghi “ổ trộm cướp lưu manh phường 8 quận 3” thì mới đúng. Ăn cơm của dân xong rồi quẹt mỏ như gà. Vừa phản phúc, vừa ngu xuẩn. Công an nhân dân mà “chỉ biết còn đảng còn mình” là sao. Cái đảng cướp này nó bị nhân dân đập chết thì chúng mày cũng chết theo luôn à? Ăn cơm trắng cá tươi hay ăn gì mà ngu dữ vậy? Vậy mà dám treo cái pa-nô đó lên ngay trụ sở Bộ công an nữa chứ, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình”.

“Con người ta, có tài năng, có nghề nghiệp chính đáng. Được tặng bằng khen, giải thưởng, huy chương này nọ thì người ta đầu ngẩng cao, ngực ưỡn lên, giày nện côm cốp mà đi lên nhận giải thưởng. Rồi chụp hình, rồi đăng báo, rồi cha mẹ vác hình đi khoe bà con lối xóm, làm mở mày mở mặt ông bà tổ tiên. Còn tụi mày, có thằng nào được cái vinh dự làm cha mẹ hãnh diện chưa? Hay là phải dấm dúi lén lút? Tụi mày là một lũ ngu, bán thân đổi mấy đồng xu làm tay sai cho cho một lũ tham nhũng độc tài. Có khen thưởng gì thì tụi sếp nó lãnh hết, quy định phần trăm mà, tụi mày lính láp làm gì có đến lượt tụi mày. Tụi mày có công gì thì chúng nó cũng có “công chỉ đạo” của chúng nó hớt hết rồi. Bữa nay, mấy thằng mày về viết cái bảng thành tích nội dung là: ngày này tháng này, tôi đã cùng với thằng A, thằng B, thằng C… rất nhiều thằng đã lập được thành tích xuất sắc là lôi cổ được con mẹ Tạ Phong Tần đến cái ổ trộm cướp phường 8 quận 3 ngồi cắm mặt nghe con mẹ đó nó lôi cả dòng họ tổ tiên ra đào bới, rủa xả. Rồi chúng nó sẽ quẳng cho vài trăm ngàn bạc rách cho chúng mày”.

Có một thằng mặc áo sơ mi trắng, quần đen, khoảng 50 tuổi, ốm, mặt choắt, da ngăm, nói giọng trọ trẹ lết lên lầu nhìn tôi chòng chọc. Thằng này nó nói: “Bà không nói cũng đâu ai bảo bà câm. Sao nói nhiều quá”. Tôi quát nó: “Mày không muốn nghe thì đi chỗ khác. Mày không lết lên đây cũng đâu có ai nói mày què mà mày phải ráng lết lên. Tao cứ nói, mày làm gì được tao hả thằng súc sinh. Tao không cần biết mày là thằng nào, nhưng mày là thung dung leo lên được cái lầu này như là nhà của mày thì mày cũng là đồng bọn với quân súc sinh trộm cướp ở đây, mày xứng đáng để tao rủa xả mày. Mày có vơ vét cho nhiều, tham nhũng cho lắm, ăn nhiều thiệt nhiều nhưng sán lãi nó cũng ăn hết, nên mày mới ốm nhách các xác như con mắm, mặt mày như 2 ngón tay chéo mà chưa biết thân”. Tên áo trắng xách mặt chạy mất.

Tôi lại đi ra khỏi phòng. Cả bọn chúng xúm vào lôi lại. Tôi chống lại, thằng già già mắt ốc nhồi quát tôi: “Đi vào”. Tôi trợn mắt quát nó lại: “Mày là cái thá gì mà ra lệnh cho tao. Việc gì tao phải nghe lời mày”. Nó nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi cũng quắc mắt lại: “Sao? Mày muốn đánh tao à? Hay muốn giết tao? Mày cứ làm thử xem. Tao chờ mày làm đó”. Thằng này và thằng Nguyễn Minh Thắng hùng hổ xách tay tôi lôi vào, tôi kháng cự lại, thằng Thắng đánh tôi vào lưng, vào ngực và nó chộp sợi chuỗi đá tràng hạt Mân Côi màu đen (có ảnh Đức Mẹ và thánh giá) ném đi. Tôi gào lên réo tên Nguyễn Minh Thắng và cha mẹ, dòng họ Nguyễn Minh Thắng mà nguyền rủa. Thằng Thắng bỏ đi. Thằng Phúc thấy vậy nó đi tìm quanh được sợ tràng hạt bị đứt đưa cho tôi. Thằng này mới tới thay ca buổi chiều. Nó hỏi tôi sao không mang dép. Tôi nói: “Đồng bọn của mày làm đứt dép của tao, sao mang được. Nhưng tao sẽ đem về, không bỏ đâu, cái tràng hạt này cũng vậy. Đây là bằng chứng tội ác của chúng mày”.

Đến hơn 5 giờ chiều. Thằng Phúc nói để nó chở tôi về nhà. Tôi trả lời: “Không cần. Tao có chân tao tự về”. Tôi xách dép, đi chân không ra ngoài. Đến cổng công an phường 8, tôi dừng lại gào lên cho cả khu phố biết bọn súc sinh trong đó bắt cóc tôi đến giờ đó mới thả ra. Tôi dùng tay đập thình thình vào tấm bảng “Công an phường…” treo ngoài cột cổng: “Quân súc sinh chúng mày lột cái bảng này xuống đi nghe. Thay cái bảng khác ghi là “ổ trộm cướp phường 8 quận 3”. Tụi bây mà công an cái gì, tụi bây là quân súc sinh, lưu manh, côn đồ, bắt cóc, tống tiền, ăn cướp”.

Trong sân có 1 công an phường đeo hàm Trung úy ngồi cười cầu tài. Hắn nói: “Tôi có biết gì đâu”.

Tôi đi bộ về nhà.

Ngày 26/2/2011

Cả ngày thứ 7, tôi bị khan tiếng, đau cổ họng. Một người quen báo cho tôi biết là một đám chừng mười mấy tên có đủ quân chủng lẫn thường phục đang bâu xung quanh nhà tôi như ruồi bâu đít trâu. Mà trong nhà lại không có sẳn loa với micro nên tôi không chỉa ra để giảng bài “giáo dục công dân” cho lũ ruồi ấy được nên thôi không đi ra ngoài.

Ngày 27/2/2011

Như thường lệ, chủ nhật nào cũng vậy, khoảng 8 giờ kém 15 phút là tôi đi lễ ở nhà thờ Kỳ Đồng. Một người quan lại báo cho tôi biết là trước nhà tôi có 1 xe 113, 6 người mặc thường phục đi xe máy, 3 người mặc đồ cảnh sát, 4 người mặc đồ dân phòng với đầy đủ các loại dùi cui sẳn sàng chờ tôi. Trong số này chỉ có 1 đứa tôi biết tên là Trương Văn Hổ, những đứa còn lại biết mặt vì chúng nhiều lần xông vào nhà bắt cóc và cướp tài sản của tôi. Các tên mặc thường phục này đều là tụi PA35.

Hôm nay, tôi mặc một bộ áo dài màu xanh biển đính cườm, kim tuyến lóng lánh. Tôi vừa kéo cửa sắt lên đi ra thì cả bọn chúng xô vào nói: “Không được đi. Không được đi”. Tôi nói to lên: “Tôi ở đây gần 2 năm nay, sáng chủ nhật nào tôi cũng đi lễ nhà thờ cả khu phố này biết. Đi đâu là quyền tự do của tôi. Bà con xem cái nhà nước cộng sản súc sinh côn đồ này nó cho một đám công an ngăn chặn không cho tôi đi lễ. Cái nhà nước cộng sản hèn nhát này nó cản trở quyền tự do tôn giáo, quyền tự do đi lại của công dân đây nè”. Bọn chúng xúm vào lôi kéo tôi. Tôi tiếp tục gào to hơn, hàng xóm và người đi đường dừng lại xem. Bọn chúng vội vàng nhét tôi lên xe chở về công an phường 8. Đến nơi, chúng lôi tôi ra khỏi xe rồi 4 tên, mỗi tên nắm 1 tay, 1 chân tôi khiêng lên lầu 1, tống tôi vào căn phòng hôm trước.

Tôi bị đứt hết nút áo cổ, quần áo xốc xếch, dơ dáy. Bọn an ninh mặc thường phục vây quanh tôi. Tôi nói: “Hôm nay tao vui vẻ, không đào ông bới cha tụi mày ra chửi nữa. Tụi mày có biết tại sao tao vui không?”. Ba bốn thằng vội xúm quanh hỏi: “Sao vậy? Sao vậy?”. Tôi nói: “Vì tao nghe có nhiều lời kêu gọi biểu tình của những nhân vật mới tinh xuất hiện, điều đó chứng tỏ có sự thay đổi nhận thức, hành động của đông đảo người dân bình thường ở phương diện rộng. Binh pháp có câu: “Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị”. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế kêu gọi, quá cũ. Cha Nguyễn Văn Lý kêu gọi, cũng cũ xì luôn. Tạ Phong Tần mà có kêu gọi thì cũng cũ mèm. Cái lực lượng mới vô danh vô ảnh đông đảo bất thình lình xuất hiện, mai hiện chỗ này, mốt hiện chỗ kia nó mới là nỗi khiếp đảm, sự hãi hùng của cái chế độ ăn cướp lưu manh này”.

Chúng nó thấy tôi không chửi nên xúm nhau xum xoe “chị chị em em” rối rít. Một thằng nói: “Móng tay chị nhọn quá. Hôm nay chị gây thương tích cho hơi bị nhiều người”. Tôi nói: “Móng tay tao ăn thua gì. Người ta còn dán thêm móng tay giả nữa kìa”. Một thằng khác lại nói: “Móng dán yếu lắm”. “Nó dán bằng keo dán sắt, dán móng dầy và nhọn. Mày nói yếu thì lần sau tao dán, mày có muốn thử không?”. Nó nói: “Trời ơi, thôi đi, còn hẹn lần sau nữa”. Chúng bèn nhân cơ hội “kể khổ” với tôi rằng chúng chẳng qua thực hiện lệnh này kia kia nọ, chớ chúng không muốn làm, mà tôi thì quậy bọn chúng dữ quá, làm bọn chúng khổ sở hết sức, v.v… và v.v…

Tôi bèn ngồi “bình luận” thời sự cho bọn nó nghe. “Bình luận thời sự” cũng không khác mấy bài “giáo dục” công dân ở trên, nhưng tôi không nói động gì đến cá nhân, gia đình chúng nó cả. Tôi nói cho chúng nó nghe những vụ án bất công, những kiểu phá hoại công trình di tích lịch sử của đám dốt ham làm quan…

Ba thằng trẻ trẻ ngồi xung quanh cũng “ý kiến ý cò” xôm tụ lắm.

Thằng an ninh già già mắt ốc nhồi chen vào. Tôi đang chửi nhà nước ăn cướp thì thằng này nhảy dựng lên nói: “Chị nói nhà nước ăn cướp là chị vu cáo”. Tôi nổi nóng lên xô ghế đứng dậy chỉ vào mặt hắn: “Tao cứ nói cái nhà nước này ăn cướp đó, mày làm gi được tao? Mày và đồng bọn của mày có vào nhà tao cướp máy tính của tao không? Có cướp máy chụp hình của tao không? Có cướp 2.700 USD của tao không? Có cướp giấy tờ của tao không? Không phải tao nói ở đây lần đầu, mà tao nói nhiều lần trên mạng nữa. Biết điều đem tài sản trả tao, xin lỗi tao thì tao không nói, còn ăn cướp của tao thì tao nói”. Hắn nói: “Cái đó người ta giữ chớ sao nói ăn cướp”. Tôi chỉ vào mặt hắn thét lên: “Ai cho phép mày giữ, tao có gởi cho chúng mày đâu mà chúng mày giữ, luật pháp nào cho phép mày xông vào nhà người dân lấy tài sản rồi nói là giữ. Cái thân mày là thằng ăn cướp thì khi tao chửi ăn cướp mày liệu hồn câm cái miệng mày lại. Mày ăn cướp rồi còn dám nói tao vu cáo hả? Cái quân vừa ăn cướp vừa la làng. Tao chọi cái chai này vô đầu mày chết mẹ mày bây giờ” (Tay tôi cầm cái nước tinh khiết giơ lên cao). Mấy đứa kia vội vàng nắm tay tôi lại, kéo tôi ngồi xuống năn nỉ tôi: “Thôi thôi, chị đừng nóng quá”.

Hôm nay, “đài” phát âm thanh không được to lắm nên “đài” trèo lên bàn nằm ngủ một giấc đến chiều.

7 giờ, chúng lần lần đi hết, để một mình thằng Phúc ở lại. 7 giờ 30 phút, thằng Phúc nói: “Để em chở chị về nhà”. Tôi nói: “Mày hôm nay hên đó nghen. Được chở tao về là hãnh diện đó, hỏi coi mấy thằng kia có thằng nào tao đồng ý lên xe nó không. Mày trẻ người non dạ nhất đám đó nên tao tội nghiệp mày”. Thằng Phúc lấy xe máy chở tôi về đến tận cửa nhà.

Tạ Phong Tần

Theo blog Sự Thật và Công Lý

Cần nói thêm về sự giàu nghèo và vấn đề giai cấp xã hội

Vấn đề này từ cổ chí kim loài người đã nói nhiều, ngay như tác giả bài viết này cũng đã đề cập khá nhiều trong các bài viết khác nhau đã có dưới nhiều khía cạnh và cách nhìn khác nhau. Tuy nhiên, những gì người nước ngoài viết, những gì trên thế giới đã có, thực chất nó vẫn không phải của ta, không phải chính bản thân của người Việt Nam nói ra. Tất nhiên học hỏi mọi nơi, mọi thời luôn luôn là sự sáng suốt cần thiết và khôn ngoan, thế nhưng người ta không thể bê nguyên cả các thư viện, hay các khối kiến thức khổng lồ của nhân loại vào trong đầu óc, nhất là những đầu óc bình dân của các con người phải hàng ngày bươn chãi, vật lộn cùng cuộc sống. Đó là chưa nói sự tiếp thu máy móc, thiếu suy nghĩ, thiếu nhận định và thiếu tự chủ, kiểu nhận thức qua truyền miệng, qua rỉ tai, qua các lớp đào tạo hời hợt, cấp tốc, ngắn ngày vì các mục tiêu giả tạo, nói chung là theo các kiểu tuyên truyền chính trị có tính mánh lới, thiếu trung thực, trong quá khứ đã xảy ra nhiều nơi trên khắp thế giới, ở khá nhiều nước, và điều đó mang lại các hệ lụy thực tế lịch sử cụ thể ra sao ở mỗi nước như vậy ra sao thì ngày nay mọi người đều rõ.

Bởi vậy vấn đề đặt ra như thế cũng chính là vấn đề mối quan hệ giữa trí thức và thực tế. Trí thức là sự hiểu biết, sự hiểu biết đó phải thật sự khách quan, khoa học, xác đáng, cụ thể, sự ứng dụng vào thực tế của nó mới thực sự mang lại kết quả, nếu không thì ngược lại. Cho nên trí thức trước hết phải trung thực với bản thân mình, với người khác, với xã hội. Ngược lại trí thức phải khom mình, phải nói những điều giả dối, không dám nói lên sự thật khách quan của xã hội, nói về hùa nhau để tự bảo vệ quyền lợi, nói mà không có suy nghĩ, đánh giá tự chủ, tự do, nói mà không tự hiểu được điều mình nói, hoặc chỉ cố tình nói sai một cách vô ý thức, vô trách nhiệm, không quả cảm, liệu cái gọi là trí thức, gọi là hiểu biết, gọi là khoa bảng, gọi là thuộc lớp giai tầng trên của xã hội, ít ra về mặt quyền lực, hiểu biết, hay năng quyền chuyên môn như thế, thì liệu thực chất có ích lợi gì cho người dân, cho xã hội, hay chỉ phản ý nghĩa, phản tác dụng, và đưa lại mọi kết quả thực tế hoàn toàn ngược lại. Cho nên mọi người trí thức đúng nghĩa luôn luôn phải có các cách thức suy nghĩ khách quan, khoa học, mọi xã hội văn minh, mọi nhà nước tiến bộ không thể gò ép trí thức, không thể làm mất sự tự chủ, tự ý thức, tự do tư duy của giới trí thức, đó cũng thật sự chính là điều đáng nói nhất.

Vậy mà vấn đề giàu nghèo và ý nghĩa của giai cấp trong đời sống xã hội vẫn luôn là một thực tế trong cuộc sống, cho nên vô hình chung nó vẫn là vấn đề luôn luôn đập vào mắt và cần nói đến nhất. Tuy nhiên nói thế nào cho thật sự khách quan, chính xác, đúng đắn, trung thực mới chính là yêu cầu quan trọng nhất. Bởi vì mọi ý nghĩa đặt ra là để nhằm giải quyết, để tìm hướng đi cụ thể, tìm lối ra thích đáng, không phải chỉ nói suông, đặt ra cho có, hoặc chỉ giải quyết một cách trật chìa, vô bổ, kém hiệu quả, phi hiệu quả, hoặc thậm chí phản hiệu quả. Nói như thế để thấy rằng phương pháp luận nhận thức thực tiển và khoa học phải cần luôn luôn có, bởi vì có như thế thì mới đưa lại được các phương pháp luận hành động cũng thực tế, đúng đắn và kết quả, nếu không thực chất chỉ là điều viễn mơ, sự không tưởng, sự nhảm nhí, nhất là những phản tác dụng kinh hồn trong đời sống. Đó chính là ý nghĩa phân biệt giữa lý thuyết và thực tiển, giữa tư duy và áp dụng, giữa chuyên ngành và tổng quát, giữa ý thức và sự nhận thức chẳng hạn. Nói chung cái nguyên lý cần luôn luôn hướng dẫn cái cụ thể. Bởi nếu không, trường hợp cái nguyên lý sai lại tưởng rằng đúng, hoặc chỉ chăm bẳm vào cái thực tế mà không quan tâm đến nguyên lý đúng, cũng đều là những điều ngờ nghệch và phản hiệu quả trong chính mọi hoạt động của đời sống xã hội.

Thế thì chúng ta hãy trở lại với một hình ảnh cụ thể. Như có một dãy sườn đồi nhấp nhô nào đó chẳng hạn, các hạt thông từ những trái thông già nơi các cây thông rụng xuống, tất yếu nó có thể di chuyển tự nhiên bằng trăm ngàn cách. Tức khi gió lặng thì rơi ngay xuống gốc, nhưng khi gió nhiều, mưa bão, nước cuốn, hoặc các côn trùng tác động đến, tất nhiên mọi đích đến hay các kết quả sau cùng đều không đơn giản. Có nghĩa các hạt thông đều không thể tự chọn lựa nơi để mọc, chúng cũng không thể làm thay đổi địa mạo, tức hình thể mặt đất nơi chúng nẩy mầm và lớn lên. Tất cả những điều đó đều là các thực tế khách quan cùng là những quy luật ngẫu nhiên. Rồi thế hệ này đến thế hệ khác của chúng cũng tương tự như vậy. Rừng cây nhìn bên ngoài tưởng như luôn luôn không thay đổi, nhưng thực chất bên trong là hoàn toàn khác, chúng có thể có những biến chuyển nào đó không ngừng, có thể tự bên trong mỗi cá thể, có thể do các nội lực hay ngoại lực khác nhau tác động vào những mảng, những số đông của nhiều cây khác nhau, cũng như vị trí tồn tại trong không gian giữa lớp trước, lớp sau không phải luôn giữ nguyên trạng mà hoàn toàn thay đổi. Đây, ý nghĩa của lịch sử và ý nghĩa của thực tại đời sống khách quan nó luôn luôn là như vậy, trong thiên nhiên vật chất cũng như trong đời sống có ý thức, có nhận thực của xã hội con người.

Có nghĩa không có cá nhân nào chọn cha mẹ, chọn giai cấp, chọn hoàn cảnh để sinh ra ở đời. Chỉ khi ra rồi mới biết cha mẹ mình ra sao, mới biết điều kiện xuất thân của mình thế nào, rồi đến khi lớn lên, trưởng thành, mới hoàn toàn biết được tất cả mọi điều gì xảy ra trong chính các môi trường sống và những điều kiện lịch sử khách quan đã gắn với thân phận, điều kiện sống, cũng như mọi hoàn cảnh cụ thể khác nhau của mình. Đó cũng chính là ý nghĩa về sự tương quan giữa nội lực và ngoại lực. Tức con người không phải ai là sản phẩm thuần túy của bản thân hay sản phẩm thuần túy của xã hội, mà chỉ là sự giao thoa, hay là sản phẩm kết hợp hoặc tổng hợp của cả hai. Quy luật của sự tất yếu và quy luật của sự tình cờ như luôn luôn đan xen vào nhau, đôi lúc cũng không ai rõ được đâu là sự tất yếu hay sự tình cờ, đâu là kết quả của nổ lực bản thân hay đâu là ý nghĩa của điều ngẫu nhiên hay ngay cả mang tính cách siêu nhiên, tức ngoài tất cả mọi dự kiến, trong cuộc sống. Bởi vậy, nếu đem những điều này ra để nói về sự giàu nghèo, nói về ý nghĩa của các giai cấp hay giai tầng trong xã hội thực tế, cũng không phải hoàn toàn không có ý nghĩa hoặc vô lý. Do đó, cái cốt yếu là mỗi người hãy tự suy nghĩ về bản thân mình, kiểm nghiệm lại lịch sử toàn bộ đời sống của mình, phản tỉnh lại các trải nghiệm riêng biệt, đặc thù của mình, còn nếu chỉ sống một cách vô ý thức, hoặc hoàn toàn mê muội nghe theo lời nói của những người khác, dù trong góc độ hay khía cạnh nào có khi cũng hoàn toàn không đúng.

Vậy ý nghĩa đặt ra, chính sự khác biệt về tình trạng giàu nghèo của mọi người trong xã hội tạo thành giai cấp kinh tế hay là điều ngược lại. Cái gì là cái có trước, đó có thể là điều mà có nhiều người chưa kịp suy nghĩ. Nếu giai cấp có trước, điều gì tạo nên giai cấp ? Nếu sự giàu nghèo có trước, điều gì tạo nên sự giàu nghèo ? Chẳng lẽ hai cái có cùng lúc hoặc không hề có cái nào tạo ra cái nào, và như vậy thì cũng đâu còn có điều gì đáng nói. Đây có thể là điều vô cùng thú vị để mọi người cùng suy nghĩ. Bởi vì thật ra, toàn bộ xã hội con người cũng chỉ là một tập đoàn sinh học cùng khai thác mọi miền trên trái đất để tồn tại và phát triển. Trên toàn bộ diện tích đồng bằng của mỗi nước không thể không có khai thác nông nghiệp, tức không thể không có những người nông dân, thời nào cũng vậy, bao giờ cũng vậy, chỉ khác là phương thức canh tác, chất lượng đời sống, tức điều kiện sống, điều kiện sinh hoạt, và điều kiện lao động sản xuất mà thôi. Tất nhiên, mặt biển cũng vậy, rừng rú cũng vậy, hầm mỏ cũng vậy, và nói cho cùng thì các đô thị mọc lên cũng vậy. Bởi vì chẳng có đô thị, thành phố nào từ trên trời rơi xuống, mà chính là sự phát triển của xã hội thôn quê tạo thành thành thị. Đó chỉ là ý nghĩa tự nhiên của đời sống kinh tế khách quan của phát triển xã hội cũng như kể cả sự phát triển của lịch sử sử thế giới nói chung. Có nghĩa không một dân tộc, đất nước, quốc gia nào tách khỏi được lịch sử thế giới tự cổ chí kim, đó là điều mà ngày nay ai ai cũng có thể nhận biết.

Nói như vậy cũng để thấy rằng ý nghĩa của giai cấp nông dân ở thôn quê, giai cấp công nhân ở đô thị, giai cấp thương nhân trong cả nước hay trên toàn thế giới nó mang ý nghĩa như thế nào rồi. Không ai cấm hay cũng không thể cấm anh nông dân trở thành anh thương nhân trong nước hay trở thành anh công nhân ở thành phố, mà đó chỉ là do điều kiện phát triển tự nhiên của bản thân hoặc do các có may, những hoàn cảnh cụ thể, khách quan của xã hội hay của bản thân theo cách đặc thù như thế nào đó. Cả các trường hợp xảy ra ngược lại cũng hoàn toàn giống như vậy. Có nghĩa sự tất yếu giai cấp là điều không tránh khỏi, bởi ai cũng phụ thuộc vào điều kiện bản thân, gia đình, xã hội cụ thể của mình. Tuy nhiên, những sự bứt phá ngẫu nhiên hay chủ động cũng không phải không xảy ra, và đó hoàn toàn hay phần nào cũng do những sự chuyển đổi của khách quan hoặc hoàn cảnh. Nói cách khác, ý nghĩa của giai cấp hay giai tầng xã hội chỉ là tương đối. Nó vừa có mặt chủ quan lẫn mặt khách quan. Mặt chủ quan là các ý thức, sự nổ lực thay đổi riêng trong bản thân mỗi con người. Mặt khách quan là điều kiện chung của ngoại cảnh hay điều kiện tự nhiên xảy ra nào đó bên ngoài xã hội. Khi những con người có hoàn cảnh, điều kiện sống giống nhau nào đó, vô hình chung họ tạo thành giai cấp hay giai tầng xã hội, chỉ có thế thôi.

Có nghĩa giai cấp là hoàn cảnh sống khách quan mà phần nào cũng còn là ý thức chủ quan. Người nông dân nếu suốt đời hài lòng bám vào mảnh vườn, thửa ruộng, họ mãi mãi cột chặt vào giai cấp nông dân. Nhưng khi họ muốn đổi đời, hoặc cho con cái học hành, hoặc có cơ hội thuận lợi nào đó không còn muốn làm nông dân nữa, tất nhiên kết quả của họ cũng có thể hoàn toàn thay đổi. Đối với mọi giai tầng, giai cấp khác của xã hội cũng hoàn toàn như thế. Nhà buôn có thể thua lỗ, nhà công nghiệp có thể phá sản, công nhân có thể thất nghiệp, đó là những điều hoàn toàn hay bất cứ lúc nào đều có thể xảy ra trong thực tế. Ngay trong mỗi ngành nghề, tự nó không phải không chia ra thành đẳng cấp. Tất nhiên cùng đẳng cấp người ta thường có khuynh hướng đi lại với nhau, thân cận nhau hơn, bởi vì nó thoải mái, dễ dàng, thuận lợi, dễ dàng kết quả trong mọi điều kiện và mục đích giao tiếp hơn. Đó chỉ là lẽ tự nhiên và trong bất kỳ nghề nghiệp hoặc giai cấp nào cũng vậy. Ngay cả trong giới trí thức, giới chuyên môn, kể cả giới khoa học thuần túy cũng thế. Cho đển kể cả trong các tôn giáo cũng vậy, không thể nào phá bỏ hết được mọi đẳng cấp, mọi tôn ti trật tự trong đời sống xã hội khách quan, tự nhiên của con người. Bất kỳ ai cũng muốn phát huy, thăng tiến, hoặc hướng thượng. Chỉ khi nào hoàn cảnh hoặc điều kiện khách quan không cho phép, họ mới chịu dừng lại, thúc thủ, hay hành động ngược lại, vì thất vọng, vì oán trách bản thân, tha nhân, cũng như xã hội. Cho nên nói xã hội không có giai cấp, không có đẳng cấp chỉ là nói một cách ngu ngơ hoặc giả đối, đó là điều hoàn toàn không thực tế và không có thật.

Chỉ có điều là ý nghĩa giai cấp vốn mang tính chất khách quan hay chủ quan. Khách quan có nghĩa do điều kiện xã hội bên ngoài hoàn toàn quyết định. Chủ quan có nghĩa do ý thức con người quyết định. Tất nhiên ai cũng biết ý nghĩa khách quan, các biện pháp kinh tế xã hội khách quan có thể cải thiện được. Còn ý nghĩa chủ quan, chỉ có thể do văn hóa, giáo dục, ý thức tự giác, nhận thức nơi mỗi cá nhân mới có thể nâng cấp hay giải quyết được. Ai cũng biết trong con người có yếu tố bản năng, yếu tố cá tính, yếu tố văn hóa, và yếu tố giáo dục. Bản năng là điều ẩn sâu trong vô thức, trong các khuynh hướng tự nhiên. Yếu tố cá tính là yếu tố giao thoa giữa đặc điểm sinh tâm học và hoàn cảnh xã hội. Văn hóa thì ngoài mặt truyền thống, còn mặt rèn luyện và giáo dục. Cho nên văn hóa, giáo dục là ý nghĩa bên ngoài, cách thể hiện bề ngoài, nhưng lại mang ý nghĩa và giá trị chi phối, phát huy, ức chế, áp đảo, hoặc chế hóa tất cả những gì tự nhiên nhất hoặc vốn có ở bên trong mỗi cá nhân. Điều đó cho thấy ý nghĩa giai cấp và ý thức giai cấp trong thực tế xã hội là không hề đơn giản. Nó vừa là sản phẩm của xã hội mà đồng thời cũng là sản phẩm của ý thức và nhận thức cá nhân. Nhận thức về mình, nhận thức về người khác, nhận thức về xã hội, kết hợp với mỗi hoàn cảnh, điều kiện sống trong thực tế nói chung của mỗi người. Điều này cũng có nghĩa ý nghĩa của giai cấp vừa là một cấu trúc ý thức vừa là một cấu trúc thực tế trong xã hội. Thực tế này tất yếu, vì không có bất kỳ hiện thực tồn tại nào mà lại không có cấu trúc, vấn đề chính là mức độ linh hoạt cũng như ý nghĩa của cấu trúc đó ra sao lại là chuyện khác.

Mặt khác, ngoài tính cách như một ý thức xã hội, tức ý thức trong sự liên đới, trong sự so sánh về mặt tương quan của cá nhân với xã hội bên ngoài, sự khác biệt giàu nghèo trong xã hội cũng là một cơ sở, một nền tảng nói chung của ý nghĩa giai cấp. Giàu có nghĩa có nhiều của cải, nhiều phương tiện thuận lợi về đời sống, còn nghèo là nghĩa hoàn toàn ngược lại. Ở đây chính yếu tố vật chất, kinh tế tác động lên bản thân của ý thức giai cấp mà không là gì khác. Nhưng kinh tế là mối tương quan xử sự về rất nhiều mặt của đời sống con người. Bởi nói đến kinh tế trước hết phải nói đến các ngành nghề hoạt động đang có trong xã hội. Đó là các điều kiện hay cơ sở của các yếu tố thu nhập, và sự khác nhau hoặc dị biệt trong ý nghĩa kinh tế tự nhiên cũng mang lại các sai biệt hay các phân hóa về giai cấp một cách tự phát mà mọi người đều có thể biết. Điều đó cũng có nghĩa giai cấp không phải luôn luôn là cái gì chặt chẽ. Trái lại nó có thể biến đổi, uyển chuyển, và tự chuyển tiếp lẫn nhau tùy theo từng điều kiện hay hoàn cảnh cụ thể của mọi biến thiên lịch sử cũng như xã hội. Có nghĩa đấu tranh giai cấp thực chất là đấu tranh giữa các cá nhân khi các điều kiện kinh tế và các quan hệ nào đó có thể mang lại những quyền lợi khả dĩ trái ngược nhau hoặc hoàn toàn mâu thuẫn. Đó là ý nghĩa hoàn toàn thực tế của kinh tế xã hội mà chẳng có gì siêu hình, khó hiểu, hay huyền hoặc cả.

Nhưng tại sao có sự giàu nghèo, và ý nghĩa cũng như nguồn gốc của nó ra sao ? Nghèo có nghĩa là sự không làm ra và yếu kém về mặt thu nhập. Giàu có nghĩa là sự làm ra nhiều về mặt kinh tế và có nguồn thu nhập cao. Tất nhiên sự làm ra hay không làm ra có rất nhiều nguyên nhân và yếu tố. Điều kiện ban đầu, hoàn cảnh thuận lợi, sự may mắn, tài năng, lao động, quyền thừa kế, sự giỏi lau lách, cạnh tranh, được có các lợi điểm hay lợi thế nào đó trên đường đời, thậm chí có những điều kiện xã hội thích hợp. Nói chung có cả trăm ngàn yếu tố, không chỉ riêng duy nhất một yếu tố nào. Có khi người ta còn khái quát hóa thành những người có số giàu hoặc nghèo, tức thuận lợi, thành công về đường tiền bạc, hoặc hoàn toàn khó khăn, bất lợi. Thôi thì luận về cách nào cũng đúng, mặt cá nhân hay mặt xã hội, mặt chủ quan hay mặt khách quan, mặt tích cực hay mặt tiêu cực, và nói chung là mặt xấu hay mặt tốt. Có điều sự giàu nghèo trong xã hội không phải là thước đo duy nhất của mọi con người. Không phải ai ai cũng chỉ hướng về mặt vật chất hay kinh tế. Bởi vì chỉ có ý nghĩa hoặc giá trị duy nhất đó thì còn làm gì có các ý nghĩa hoặc giá trị về những phương diện khác. Có người làm khoa học, có người làm nghệ thuật, có người làm quản lý xã hội, có người làm văn hóa, có người muốn có một cuộc đời thanh tao, không bon chen, trong sạch, thôi thì mọi loại. Cho nên thật ra, tầng kinh tế hay tầng vật chất, tuy là tầng cơ bản, tầng nền tảng nhất của xã hội, nhưng đó vẫn là tầng thấp nhất, còn tầng cao hơn là tầng tinh thần và ý thức, là thượng tầng văn hóa, văn minh về những ý nghĩa cao hơn của con người và xã hội. Trong đó có giá trị của nhận thức, của ý nghĩa tôn giáo và triết học, của năng lực, tài năng sáng tạo về mọi mặt của chính con người.

Đó là chưa nói trong những xã hội lành mạnh, nền kinh tế tất nhiên cũng lành mạnh, sự giàu nghèo gần với tính cách khách quan, và cũng công bằng hơn, theo các tiêu chí như trên mà chúng ta vừa nói. Nhưng nếu trường hợp những xã hội không lành mạnh hoặc kém lành mạnh, tất nhiên sự giàu nghèo cũng bất công, giả tạo hơn nhiều. Nó không phản ảnh điều gì thật sự khách quan hay thật sự chủ quan, mà đó chỉ do các trở ngại hay thuận lợi chỉ mang tính cách bất thường. Điều đó cũng giống như giòng nước chảy phải qua nhiều chướng vật, có khi bị rác rửi, bùn lầy, và bao nhiêu vật tạp khác nhau, làm cho các hướng chảy và dòng nước đều không còn hoàn toàn tự nhiên, trong sáng nữa. Đó chính là những điều bất công, những cái hoàn toàn giả tạo trong mọi ý nghĩa về giàu nghèo trong xã hội. Nói như vậy để thấy rằng không phải mọi tính cách trong cuộc sống xã hội đều hoàn toàn đơn giản. Cho nên các ý nghĩa về giai cấp, đấu tranh giai cấp, tiến tới một xã hội hoàn toàn bình đẳng như nhau, không còn giai cấp , do Mác đưa ra, và một thời từng được nhiều người say sưa, đề cao lên tận trời xanh một cách thái quá, hết sức mê say, thậm chí mê muội, là hoàn toàn không đúng. Không đúng có nghĩa nó thật sự không khách quan, chính xác, không thực tế và phi khoa học như chúng ta đã nhiều lần phân tích. Bởi vì các ý nghĩa phân tích và kết luận về lịch sử, về kinh tế xã hội của Mác, thực chất không hoàn toàn thực tiển, không thuần túy kinh tế xã hội, nhưng chỉ chủ yếu dựa vào quan điểm lý thuyết biện chững của Hegel. Điều này chúng ta cũng đã nói nhiều, đó cũng chỉ là một lý thuyết tư biện về triết học, kiểu như một phương pháp số học về các ý niệm nối kết nhau một cách trừu tượng theo kiểu lô-gích hoàn toàn hình thức mà không thực tế, không dựa vào thực tế và cũng không hoàn toàn chứng minh được một cách cụ thể hay chính xác bằng thực tế.

Đó cũng chính là lý do tại sao trong suốt một thời kỳ dài, sau khi áp dụng lý thuyết Mác, trong thực tế Liên xô cũ và khối Đông Âu đã hoàn toàn thất bại và cuối cùng phải sụp đổ, tan rã. Nhiều nơi khác trên thế giới cũng vậy, cuối cùng đã phải đổi mới, mở cửa, hội nhập, nếu không hẳn cũng đã phải hoàn toàn bế tắt. Đó chính là một thực tế khách quan, bởi vì không bất kỳ ai phủ nhận, nói ngược lại, hay nói khác đi được. Lý do chính yếu vì lý thuyết Mác đã quên bẳng đi yếu tố tâm lý của con người. Đây là động lực thực tế và cũng là bản thân của xã hội, mà nếu phớt lờ hay cố ý quên đi thì cũng chẳng còn điều gì để nói nữa. Cho nên người ta không ngạc nhiên khi thấy những gì Mác đã phê phán ở giai đoạn xã hội tư bản lúc sơ kỳ, những điều đó lại xảy ra hoàn toàn trầm trọng hơn trong các xã hội trước đây từng áp dụng một cách cực đoan theo lý thuyết của Mác. Đó cũng giống như kiểu gậy ông đập lưng ông, bởi vì nó tạo nên một xã hội con người vong thân, tức đánh mất bản thân mình một cách cực độ. Các vong thân (đánh mất bản thân) chính yếu nhất là vong thân kinh tế, vong thân chính trị, vong thân văn hóa, vong thân xã hội là những điều rất hoàn toàn dễ thấy. Bởi con người không còn là con người tự tại, con người thực chất nữa, mà hầu hết là những con người giả tạo, sống giống như cái bóng trong lòng xã hội thực tại. Có nghĩa hầu như sống giả tạo, sống đóng kịch, sống không phản ảnh thực chất những suy nghĩ, tình cảm chân thật của bản thân, mà sống bằng các sự tung hô, sống bằng các phô trương hình thức và sống bằng sự giả tạo.

Tại vì sao, vì lý thuyết chuyên chính của Mác đã quá hằn sâu trong xã hội. Do đó ai cũng phải tự vệ, cũng nghi ngờ sự thiện chí của người khác đối với mình. Bởi vậy miệng nói xã hội mà thực bụng lại nghĩ cá nhân. Làm sao để được tồn tại, để được phát triển cho riêng mình là quý nhất. Đó là nguyên lý vàng, là khuôn thước vàng, tuy rằng không một ai công khai thú nhận điều đó. Đó là lý do tại sao xã hội luôn hoàn toàn yên ổn trong thời kỳ bao cấp kéo dài, mặc dầu mức sống thật sự đã đạt đến cả dưới yêu cầu tối thiểu. Nên thực tế trong điều kiện như vậy cũng không còn phân biệt giàu nghèo, bởi vì tất cả đều nghèo, tất cả đều vô sản thì lấy gì phân biệt, lấy gì phân chia giai cấp. Có nghĩa giai cấp kinh tế, xã hội thì không, nhưng giai cấp quản lý hành chánh, quyền lực thì vẫn có, thậm chí lại có một cách hết sức chặt chẽ, cứng nhắc, thậm chí lại rất khắt nghiệt. Thế nhưng, sau thời kỳ đổi mới, mở cửa, ý nghĩa phân hóa giai cấp trong kinh tế xã hội lại rộ nở lên. Sự phân hóa giàu nghèo, mức cách biệt giàu nghèo lại trở nên vô cùng quá đáng. Điều này đến cả thế giới cũng phải hết sức ngạc nhiên, trong khi có nhiều người Việt Nam có điều kiện tiêu tiền vung tay quá trán, thì thật sự về mực đẳng cấp thế giới cả nước nghe đâu đang đứng hàng thứ 132 trong thang đẳng cấp giàu nghèo tên toàn thế giới. Đó cũng là lý do tại sao bài viết này tác giả lại một lần nữa đề cập đến ý nghĩa của sự giàu nghèo và vấn đề giai cấp xã hội như trên đã nói. Bởi thực chất ý nghĩa của giai cấp và vấn đề giàu nghèo trong nguyên ủy của nó không mang nguồn gốc gì về ý thức hệ, mà chỉ là vấn đề quản lý khoa học về xã hội, vấn đề sự sự phong phú hay nghèo túng về tài nguyên, cũng như ý nghĩa về bản thân văn hóa của con người. Một xã hội dù tài nguyên khan hiếm, nhưng biết quản lý theo khoa học hiệu quả, sự chênh lệch về giàu nghèo tự khắc cũng giảm đi hay không hoàn toàn thật sự cứng nhắc. Trong khi đó, cho dù tài nguyên có phong phú bao nhiêu, mà cách quản lý xã hội phi khoa học hay kém hiệu quả thì ý nghĩa của vấn đề cũng hoàn toàn ngược lại.

Nhưng quản lý khoa học là gì, đó là cách quản lý theo kỹ trị mà không theo ý thức hệ. Kỹ trị có nghĩa là kỹ thuật và khoa học khách quan. Kỹ thuật và khoa học khách quan này về mặt quản lý xã hội phải được thực hiện qua nghiên cứu lý thuyết về mặt khoa học, qua áp dụng thực tiển về mặt kỹ thuật nhằm đúc kết, rút ra kinh nghiệm và càng ngày càng cải thiện tốt hơn mà không là gì khác. Điều đó có nghĩa các thành quả của thế giới phải được vận dụng và các tập hợp, phát huy chất xám trong nước làm sao phải thật hữu hiệu và kết quả nhất. Đó chính là một ý nghĩa nhân văn mà không phải một lý thuyết giáo điều khô cứng. Điều này ngày nay phải trở thành thực chất mà không hề gắn gượng. Có nghĩa trong các đức tính của con người thì sự thành thật với mình, với người khác, và với xã hội là điều gì hết sức quan trọng và quyết định nhất. Mọi sự giả dối đều tạo nên những sự tuyên truyền giả đối và kể cả những cách đóng kịch. Thật sự điều đó chẳng có lợi gì cho số đông, cho đại cuộc, mà chỉ lợi cho cá nhân hay thiểu số cá nhân, ở đâu cũng vậy, ở thời đại nào cũng vậy. Bởi vì chỉ có những con người đích thực mới có thể xây dựng được những xã hội thực chất và đích thực. Những con người như thế ngày xưa ở nước ta như Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Đoàn Nhữ Hài, Lê Quí Đôn, Nguyễn Thiếp, Nguyễn Trường Tộ … chẳng hạn, mà không thể có loại người nào khác. Cho nên người trung thực với xã hội không phải có nhiều, còn những người xu quyền phụ thế, thừa nước đục thả câu, thì không lúc nào và ở đâu mà chẳng có. Tất nhiên những hình ảnh tiêu biểu đó đích thực là của thời đại ngày xưa, còn ngày nay tất nhiên là những nhà khoa học thật sự, cũng như những nhà kỹ trị.

Ý nghĩa là tại sao, bởi vì trong một xã hội công dân hay xã hội dân sự hiện đại đích thực thì tất cả mọi người đều hoàn toàn bình đẳng và tự do. Như vậy, ý nghĩa tự do dân chủ phải là ý nghĩa ý thức hệ chính đáng và cần thiết nhất trong chính xã hội hiện đại, phát triển ngày nay. Trong tính cách đó, nhất thiết không thể có quyền “lãnh đạo” theo kiểu truyền thừa, tức cha truyền con nối dưới bất kỳ một hình hay phương cách thế nào, mà nhất định phải là những sự ủy quyền hoàn toàn tự do, bình đẳng, tự chủ và hoàn toàn có ý thức. Trong tính cách đó thì những con người khoa học, con người có trình độ, có tri thức nhất thiết phải đứng vào trong hàng ngũ của những người hay của lực lượng quản lý xã hội. Họ là những nhà khoa học tất nhiên hệ thống tổ chức quản lý của họ cũng phải là hệ thống khoa học, có chất lượng, hiệu quả, và có kết quả(1). Có nghĩa ngày nay các ý niệm về giai cấp, về ý thức hệ theo kiểu giáo điều đã hoàn toàn đi ngược lại với mọi ý nghĩa thực tiển và khoa học. Điều này kẻ viết bài này sẵn sàng tranh luận thẳng thắn và công khai với bất kỳ người nào trong các ý nghĩa liên quan về mặt khoa học và triết học. Nhưng chắc chắn điều đó không thể có, bởi vì bất kỳ người nào trong ý hướng khoa học và thực tiển ngày nay cũng đều nhận thấy thật sự đúng như thế. Ý nghĩa này cũng cho thấy tại sao trong làn song phản đối độc tài hiện nay ở các nước Trung Đông, từ Tunisie, đến Ai Cập và Libie hiện này, đều là những nơi có những nhà lãnh đạo nắm quyền cai trị hàng thập kỷ, với hình ảnh gia đình trị, và khi chế độ lung lay thì chính những tầng lớp cầm quyền chóp bu lại bị khuôi ra các tài sản kết xù có liên quan đến tham nhũng, cùng những tài khoản giấu kín đó của họ ở các ngân hàng nước ngoài đều bị phong tỏa, đóng băng ngay tức khắc. Đó cũng chính là ý nghĩa của sự giàu nghèo, giai cấp, và các nguyên tắc về lãnh đạo chính trị, như trên kia ngay từ đầu đã nói.

© Võ Hưng Thanh

Làn sóng Cách Mạng Hoa Lài

Nhiều nguồn tin cho biết những tiếng nói yêu tự do dân chủ trong nước đang bị trù dập như LS. Lê Trần Luật, Nhà báo Tự do Tạ Phong Tần, KS. Đỗ Nam Hải… Điều này thật sự cho thấy đảng Cộng sản VN đang lo sợ làng sóng cách mạng Hoa Lài khởi đầu từ Tunesia đã lang đến một số nước Bắc Phi, Trung Đông và đã giật sập một số kẻ cầm quyền độc tài làm cho những kẻ có tật hay giật mình như CSVN phải lo sợ đến phiên mình nên họ đang gấp rút bí mật tung ra chiến dịch trấn áp gắt gao các nhà Dân chủ đối kháng trong nước có uy tín như HT. Quảng Độ, LM. Nguyễn Văn Lý, BS. Nguyễn Dan Quế (Khi viết bài này thì có tin Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt, anh Đỗ Nam Hải bị bám sát chặt chẽ)…

Chứng tỏ Cộng sản đang lo sợ thật sự trước làng sóng cách mạnh Hoa Lài. Các nhà Dân chủ đối kháng trong nước dù có đề cao cảnh giác tột độ trong việc côn đồ-công an đến hạch sách đàn áp, nhưng hoàn cảnh bị quản thúc trong lòng bàn tay bạo chúa thì mọi việc không thể chủ động được mà phần lớn đều trông chờ vào công luận trong và ngoài nước làm áp lực mọi mặc để nhà cầm quyền CS nới tay cho phần nào thì đở khổ phần đó, chứ CS chúng cũng chả sợ gì mấy những áp lực này, nếu cần thì chúng thẳng tay đàn áp để bảo vệ cho chiếc ghế quyền lực lẫn quyền lợi là thành trì cuối cùng không thể để mất được.

Về phần các nhà Dân chủ đối kháng trong và ngoài nước thì lúc nào cũng muốn đảng CS phải từ bỏ độc đảng mà trao quyền lại cho toàn dân qua một thể chế chính trị dân chủ đa đảng. Nhưng đòi hỏi này không dể thực hiện được khi nền tảng trong hệ thống cầm quyền đảng CS không thể đổi thay, không thể bỏ vai trò đảng quyền khống chế cơ quan nhà nước và mọi mặt đời sống xã hội, đảng quyền mà mất thì chế độc tài CS cũng dẫn đến sụp đổ như các nước CS Đông Âu. Khi nhận rõ được yếu tố độc tài toàn trị là bản chất sống còn mà đảng CSVN không thể từ bỏ được thì mọi cá nhân, tổ chức đấu tranh vì tự do dân chủ cho Việt Nam chỉ còn đi đến một đồng thuận duy nhất là tiến hành con đường phải giải thể chế độ CSVN hiện tại.

Thời điểm biến động lịch sử đang diễn ra tại các nước Bắc Phi và Trung Đông, một số lãnh tụ độc tài đã bị đổ, lôi theo cả những thể chế chính trị thay đổi rộng lớn thành những cuộc cách mạng xã hội. Làn sóng cách mạng này đang tạo nên phấn khởi cho người dân các quốc gia đang còn sống trong các chế độ độc tài. Điển hình nhất cần nói đến là các quốc gia CS trên thế giới còn sót lại như Cuba, Bắc Hàn, Tàu và Việt Nam cũng đang chấn động mạnh bởi cơn bảo lốc cách mạng này. Riêng công luận Việt Nam từ nhiều phía cũng đang dấy lên nhiều xôn xao, người muốn Việt Nam phải có cuộc cách mạng Hoa Lài, kẻ thì cho chưa phải lúc này; hoặc có người dứt khoát cho Việt Nam cần có cuộc cách mạng Hoa Lài, cho dù thành công hay thất bại thì cũng khơi nối thêm ngọn lửa đấu tranh cho tự do dân chủ hơn là cứ để ngọn lửa ngấm ngầm tàn lụi.

Nói chung cái nhìn từ mọi phía đều đang đặt ra cho mọi người trước mặt cần tìm giải pháp để khả năng và ước muốn, hay phuơng tiện và cứu cánh có thể trở thành hiện thực. Nhưng khả năng, phương tiện làm cuộc cách mạng Hoa Lài cho Việt Nam hiện tại thật sự không đủ sức để đối phó với bộ máy công an và quân đội CS, ngoại trừ quân đội sẵn sàng đứng về phía dân như Tunesia và Ai Cập. Điều này trong hệ thống chỉ huy quân đội CS cao nhất phải nói đến Quân ủy Trung ương gồm có các nhân vật sau:

1. Nguyễn Phú Trọng, Bí thư quân ủy. Kim Tổng bí thư đảng từ năm 2011
2. Phùng Quang Thanh, Phó bí thư quân ủy. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
3. Lê Văn Dũng: Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng.
4. Đỗ Bá Tỵ: Tổng Tham mưu trưởng.
5. Nguyễn Chí Vịnh: Thứ trưởng Quốc phòng

Đây là 5 nhân vật chủ chốt. Các tổ chức Dân chủ nên nghiên cứu rõ đường lối, tâm lý và tính khí của các tay chỉ huy này, phải tìm cách móc nối hoặc vô hiệu hóa việc ra lệnh bắn vào dân, có thế thì cuộc xuống đường (nếu thật sự xãy ra) mới có thể mang lại kết qủa tốt cho cuộc Cách Mạng nhung này.

Nhưng điều khó khăn là CSVN đã có qúa thừa kinh nghiệm trong việc dập tắt các mầm móng vận động cuộc cách mạng xuống đường bằng cách chúng không để cho bất cứ cá nhân hay tổ chức nào có được cơ hội dù là nhỏ nhất có thể châm được ngòi nổ cho ngọn lửa cách mạng bùng lên. Bằng chứng là trong những ngày gần đây chúng đã đi bước đầu trấn áp các nhà dân chủ trong nước, nếu không thì những bất công xã hội nơi hàng chục ngàn dân oan khiếu kiện, tín đồ các tôn giáo bị hành hung cấm hành đạo, hàng trăm ngàn công nhân bị bóc lột trên khắp các tỉnh thành, tuổi trẻ cộng với lực lượng sinh viên học sinh cả hàng triệu người bất mãn với những bất công tham nhũng của chế độ và sự hèn nhác khấu đầu tuân phục Bắc triều, để mất đất mất biển, cho Tàu nó vào đến Tây Nguyên đặt gót giày xâm lược, triển khai chiến lược cắm chốt bauxite làm nội lực Việt Nam bị xuất huyết nặng… Vô số những thảm nạn như thế xãy ra trên đất nước Việt Nam, chỉ cần cá nhân hay tổ chức nào châm được ngòi nổ thì mọi người sẽ lần lược xuống đường đòi hỏi một cuộc cách mạng, lúc đó không chắc quân đội CSVN có thể dám bắn vào dân như tên độc tài Gadhafi tại Lybia. Những kẻ chỉ huy trong Quân ủy Trung ương của CSVN kể trên chắc sẽ còn có ý tìm lấy cho mình con đường hạ cánh an toàn hơn là đánh canh bài thấu cáy “được ăn cả, ngã về không” để rồi cuối cùng trở thành thằng bần trắng tay như Gadhafi. Lãnh đạo so với đầu óc giới cờ bạc đỏ đen khác xa nhau là chỗ đó.

Từ những nhận xét trên cho ta thấy khuynh hướng mơ ước đạt cứu cánh và khuynh hướng biết khả năng phương tiện hiện có khó có thể giật sập được chế độ độc tài CSVN nhưng cả hai vẫn mong muốn hợp lực cùng nhau vận động cho cuộc cách mạng xuống đường tại Việt Nam vì tất cả mọi người đều cho rằng thành công hay thất bại thì cũng đều khơi dậy được ngọn lửa đấu tranh cho Tự do, Dân chủ bao lâu đã gần lụi tắt trong đống tro tàn kềm chế, bóp nghẹt dưới chế độ độc tài toàn trị cộng sản.

Thanh niên Việt Nam hôm nay đang cố thắp đuốc đấu tranh, đem thân mạng mình sống chết cho vận nước nổi trôi.

© Phạm Thiên Thơ

Làm Sao Dân Sống Nổi

Vi Anh
Vật giá cái gì cũng tăng, tăng nhanh như hoả tiễn. Dân lao động, dân nghèo, việc làm khó kiếm, tiền kiếm không ra, trời ơi, làm sao sống nổi.
Đảng Nhà Nước CS Hà nội ơi, các Ông “làm kinh tế” cái quái quỉ gì mà kinh thế vậy. Mấy Ông nói hàng hoá tăng 11%, thực phẩm 15%. Ác thiệt, thực phẩm là thứ không có không được, có thứ trên thực tế tăng 50%. Điện và xăng tăng là mọi thứ, các cái, cái gì cũng tăng. Thế mà mấy Ông cho điện tăng 15,28% - cao nhứt từ hồi đó tới giờ. Còn xăng dù mấy Ông tăng giá 2.900 đồng/lít từ ngày 24/2. Dân chết dở, sống dở vì mấy Ông tăng giá rồi; thế mà các Ông có buông tha đâu. Bộ Tài chính của mấy Ông còn cho rằng mức tăng như vậy chưa phải là cao, lẽ ra xăng phải tăng thêm 6.493 đồng/lít trong đợt điều chỉnh ngày 24/2. Và còn hăm xăng, điện ‘còn tăng giá’ trong năm 2011.
Tin Đài RFA, cái ông gọi là “đại biểu nhân dân” Nguyễn Đức Kiên là Phó Chủ Tịch của cái gọi là Quốc Hội mà người dân Việt gọi là “đảng cử dân bầu”. Ông Kiên hai chức “đại biểu nhân dân” và Phó Chủ Tịch còn kiêm hai ba chức bên đảng và nhà nước nữa, lãnh hai ba đầu lương và bổng mà còn nói với báo VnExpress ngày 24/2, rằng ông nói với bà nhà phải tính toán cho phù hợp sau khi bà Kiên than phiền đi chợ với 100.000 đồng chẳng mua được gì.
100.000 đi chợ mua đồ ăn một ngày không đủ cho gia đình Ông Phó Chủ Tịch. Nhưng đó là 1 phần 10 lương tháng của một thầy cô giáo, cả gia đình phải mấm muối, cháo rau trong 10 ngày.
Cũng như phu nhân Phó chủ tịch Quốc hội ở Hà nội, một bà nội trợ ở TP.HCM cũng bị bão giá làm cho chóng mặt.
Việc tăng giá xăng một lèo lên như thế ngay những người chuyên buôn bán xăng cũng không dè mấy Ông CS Hà nội làm quá lố như vậy. Tăng gần 3000 một lít làm cho xăng lên 19.300đ. Tăng gần 20%, quá cao, quá bất ngờ. Giá xăng ở VN cao hơn ở Mỹ. Xăng lên giá thì mọi thứ đều lên. Giá cước mọi phương tiện giao thông vận tải đều sẽ phải tăng theo.
Vật giá tăng, lạm phát tăng, hết kiểm soát được, làm Đảng Nhà Nước CS Hà nội bối rối. Báo Tuổi Trẻ Online ngày 24/2 cho biết Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ Hà Nội đã “chủ trì hội nghị trực tuyến với 63 địa phương triển khai nghị quyết của Chính phủ về những giải pháp chủ yếu tập trung kiềm chế lạm phát”.
Hỡi ơi, đừng nói Ông Dũng và các bộ trưởng cùng các chủ tịch ủy ban đô tỉnh thị “trực tuyến trao đổi, duy ý chí” ổn định giá cả, ngăn chận lạm phát. Chấp 10 Ông Dũng, đem hết Đảng Nhà Nước CS ra kể cả 15 ông hội tề ngồi trong bộ chánh trị của Đảng CS cũng không thể ngăn cản vật giá gia tăng, kềm chế lạm phát đựơc vì đó là định luật tất yếu của thị trường.
Nông dân sẽ chết đứng. Một người ở Đồng Bằng Sông Cửu Long nói với RFA, “Nhà nước mình nói thì hay lắm, mấy ổng chưa đi xuống tới vùng sâu vùng xa, thực tế dân bây giờ khổ lắm. Lúa bây giờ bán 5.700đ-5,800đ/ kg thì đâu có lời bao nhiêu so với giá phân lên quá trời. Đối với nông dân tất cả mọi mặt hàng đều lên giá hết, tôi nói với vợ con phải ráng thắt lưng buộc bụng tiết kiệm được phần nào thì nên tiết kiệm chứ bây giờ không phải như hồi xưa muốn mua gì mua, đi chợ lấy 500 ngàn hết tiền mà chưa đầy giỏ.”
Từ lâu nông dân VN càng làm càng nghèo vì các quốc doanh “nhập khẩu vật tư nông nghiệp “vô tư” tăng giá, còn các quốc doanh xuất khẩu gạo” thoải mái dìm giá lúa gạo để kiếm lời, bóc lột dân còn xuơng với da. Bây giờ xăng, điện lên giá, người nông dân nếu thắt lưng buộc bụng thì sẽ đoạn trường, tức đứt ruột mà chết.
Còn công nhân lâu nay liên tục biểu tình, lãng công đòi tăng lương, cải thiện điều kiện làm việc mà chủ nhân ông ngoại quốc cấu kết với tư bản đỏ là CS luôn kềm mức lương, hạ giá thành, đề lợi nhuận cho nhiều. Điện tăng, xăng dầu tăng, các công ty sản xuất kinh doanh lại càng kềm công xá để bù chi phí năng lượng lên cao hầu giữ mức lợi nhuận. Công nhân là nạn nhân sau cùng và chịu nặng nhứt.
Trong khi đó tư bản đỏ ở thành thị và cường hào ác bá đỏ ở nông thôn sẽ hưởng lợi trên sự tăng giá này. Cán bộ đảng viên là thành phần nắm cáng lẫn lưỡi các cơ quan “nhập, xuất, phân phối” những phương tiện sản xuất chiến lược, nhu cầu tiêu thụ thiết yếu này của người dân. Dân khổ bao nhiêu, thiệt hại bao nhiêu thì cán bộ đảng viên cầm quyến sướng bấy nhiều, làm giàu lên bấy nhiêu.
Có đảng viên cán bộ CS còn “hồ hởi, phấn khởi” coi Đảng Nhà Nước tăng giá điện và xăng trong thời buổi này là việc làm đầy “đĩnh cao chánh trị”. Cái thứ chánh trị trị dân bằng bao tử của CS đã từng làm khiến dân VN từng xuất cảng gạo nhứt thế giới ngay thời Thực dân Pháp mà phải ăn độn bo bo, khoai mì trong thời CS Hà nội. Cho xăng dầu, điện lực lên giá dân sẽ thiếu thốn, đói kém, nỗi lo chạy miếng ăn đã hết hơi rồi, còn thì giờ đâu nữa mà nghĩ tới phong trào cách mạng dân chủ ở Tunisie và Ai cập lan tràn sang VN.
Nhưng ở đời mưu thâm thì họa diệt thâm. Biết đâu việc tăng giá điện, xăng trong thời kỳ kinh tế VN bị lạm phát, vật giá gia tăng, dân quá khổ, hết chịu nỗi nữa, là châm ngòi cho cuộc cách mạng lật đổ nhà cầm quyền độc tài, tham nhũng, hại nước hại dân về chánh trị cũng như kinh tế . /. ( Vi Anh)

Tình hình chính trị xã hội và tôn giáo Libia

VietCatholic News (28 Feb 2011 09:56)

Một số nhận định của Đức Cha Giovanni Innocenzo Martinelli, dòng Phanxicô, Giám Quản Tông Tòa Tripoli, về tình hình chính trị, xã hội và tôn giáo tại Libia

Ngày 15-2-2011, noi gương Tunisia và Ai Cập, người dân Libi cũng đã mạnh mẽ vùng lên đòi tự do dân chủ và các điều kiện sống xứng đáng hơn với phẩm giá con người. Các cuộc xuống đường biểu tình đã bắt đầu tại Benghazi và lan nhanh trong nhiều thành phố toàn nước dẫn đưa Libia tới tình trạng hoàn toàn hỗn loạn. Tính đến ngày 24-2-2011 toàn mạn đông bắc Libia, tức vùng Cirenaica gồm các thành phố lớn như Bengazi, Tobruk, Ajdabiya đều nằm trong tay các lực lượng đối lập.

Quân đội và cảnh sát trong vùng đã biến mất. Họ vứt bỏ quân phục, chạy trốn. Các thường dân vũ trang, đa số là người trẻ, chia nhau nhiệm vụ hướng dẫn lưu thông và bảo đảm an ninh cho thành phố. Cũng có tin cuộc nổi loạn đã lan sang các thành phố phía tây như Misurata, Sabratha và Zawiya. Tại Al Baida nhiều binh sĩ trung thành với đại tá Gheddafi đã bị xử bắn.

Xem ra hiện nay đại tá Muammar Gheddafi chỉ còn kiểm soát được thủ đô Tripoli, nhờ các lực lượng đánh thuê gồm người Nigeria, Sudan và một số sắc dân khác. Các toán lính đánh thuê này tìm cách nới rộng vòng đai an ninh, để ngăn chặn các đoàn biểu tình từ các thành phố khác kéo về thủ đô. Tuy nhiên, hỗn loạn cũng xảy ra tại Tripoli, đặc biệt là tại quảng trường Xanh và một vài khu phố nơi người dân ủng hộ cuộc cách mạng dân chủ. Các đoàn biểu tình đã tấn công và đốt trụ sở quốc hội, dinh của chính quyền và nhiều cơ sở khác như Đài phát thanh truyền hình quốc gia cũng như nhiều hàng quán. Nhiều binh sĩ cũng nhập đoàn với người biểu tình.

Đại tá Muammar Gheddafi đã ra lệnh cho quân đội và các lực lượng an ninh bắn vào các đoàn biểu tình khiến cho rất nhiều thường dân thiệt mạng.

Tuy không ai biết mức độ chính xác, nhưng các tin từ thủ đô Tripoli cho biết số người chết trên toàn nước vào khoảng 10.000 và có 50.000 người bị thương. Bãi biển thủ đô Tripoli đã trở thành nghĩa trang khổng lồ chôn cất các người chết.

Ngày 22-2-2011 Ông Saif Al Islam, con của đại tá Gheddafi đã tìm cách ngăn chặn làn sóng nổi loạn, bằng cách xuất hiện trên đài truyền hình quốc gia và tuyên bố rằng ông hiểu biết các lý do của những người biểu tình. Ông hứa hẹn các cuộc cải tổ, soạn thảo một bản Hiến Pháp mới, đồng thời cũng mạnh mẽ tố cáo âm mưu của các lực lượng nước ngoài muốn lật đổ chính quyền. Nếu không chấm dứt biểu tình, thì sẽ có nguy cơ nội chiến. Nhưng chính quyền sẽ chiến đấu cho tới viên đạn cuối cùng.

Ngày hôm sau 23-2-2011 đại tá Gheddafi đã xuất hiện trên đài truyền hình kêu gọi quân đội và cảnh sát nghiền nát các đoàn người nổi loạn và lấy lại quyền kiểm soát trong nước. Ông nói cho đến nay chính quyền chưa dùng võ lực, nhưng việc trả đũa sẽ giống như tại Thiên An Môn. Ông mời gọi dân chúng biểu tình ủng hộ ông, và tuyên bố thành lập các ủy ban bảo vệ giá trị xã hội, gồm 1 triệu người trẻ Libi thấm nhuần Kinh Copran.

Đại tá Gheddafi cũng tố cáo các phương tiên truyên thông A rập muốn hủy hoại hình ảnh của Libia trước cộng đoàn thế giới. Ông cho rằng các người trẻ biểu tình là những người nghiện ngập ma túy, bị các kẻ bệnh hoạn và các tổ chức mật vụ nước ngoài lèo lái và trả tiền để gây rối loạn. Ông cũng tố cáo Hoa Kỳ và Italia cung cấp khí giới cho các lực lượng đối lập. Ngày 25-2 ông tái xuất hiện tại quảng trường Xanh và kêu gọi mọi người hiện diện ủng hộ ông và cùng chiến đấu để đè bẹp các lực lượng nổi loạn. Ông tuyên bố sẽ kiên trì cho tới chết. Trong khi đó có tin các tỉnh miền tây Libia đã lọt vào tay lực lượng đối lập. Các bộ lạc A rập Libia đã hoàn toàn bỏ rơi ông và thành lập vùng tự trị tách rời khỏi Libia. Trước tình hình rối loạn không còn kiểm soát được nữa, 14 vị đại sứ Libia ở các nước ngoài, kể cả đại sứ cạnh Liên Hiệp Quốc, đã từ nhiệm.

Tình hình hỗn loạn đã khiến cho làn sóng di cư gia tăng: hàng chục ngàn người tìm cách vượt qua biên giới Tunisia và Ai Cập, cũng như tìm cách trốn sang Âu châu, qua ngã đảo Lampedusa của Italia. Chỉ trong vòng 5 ngày đã có hơn 5.000 đến Lampedusa. Hãng ENIL của Italia cũng đã đóng cửa, vì không thể tiếp tục hoạt động, mặc dù Italia nhập cảng tới 20% dầu thô và 18% hơi đốt của Libia. Italia đã mau mắn hồi hương các kiều dân của mình.

Trong khi các tòa đại sứ nước ngoài lo cho kiều dân của mình hồi hương bằng đủ mọi phương tiện, kể cả cầu không vận quân sự. Phi trường quốc tế Tripoli đầy đặc người tìm cách rời Libia. Chính quyền Trung Quốc cũng tìm cách di chuyển 15 trên 33 ngàn công nhân làm việc tại đây. Trong số các công nhân Á châu cũng có 22.000 người Philippines và hàng trăm người Việt Nam.

Cuộc khủng hoảng tại Libia khiến cho giá dầu thô tăng vọt và thị trường chứng khoán quốc tế cũng bị ảnh hưởng. Các nước Tây Âu buôn bán làm ăn với Libia như Italia, Pháp và Đức lo sợ các hậu qủa tiêu cực vì thế đã rất chậm chạp và lừng khừng không mau lẹ phản ứng như Hoa Kỳ. Tổng thống Barack Obama đã ký sằc lệnh ”đông lạnh” mọi tài sản và tiền bạc của đại tá Gheddafi bên Hoa Kỳ.

Linh Muc Nandino Capovilla, phối hợp viên toàn quốc tổ chức Hòa Bình Chúa Kitô Italia, đã mạnh mẽ tố cáo ba nước Italia, Pháp và Đức bán khí giới cho chính quyền Libia, và giờ đây các khí giới đó được đại tá Gheddafi dùng để tàn sát dân chúng.

Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn một số nhận định của Đức Cha Giovanni Innocenzo Martinelli, dòng Phanxicô, Giám Quản Tông Tòa Tripoli, về tình hình chính trị, xã hội và tôn giáo tại Libia.

Đức Cha Martinelli chào đời tại Libia cách đây 69 năm, và từ năm 1985 đến nay là Giám Quản Tông Tòa Tripoli, thủ đô Libia. Ngày 22-2-2011 Đức Cha đã trả lời cuộc phỏng vấn của phong viên nhật báo Tương Lai của Hội Đồng Giám Mục Italia và của phóng viên Amadeo của chương trình Ý ngữ đài Vaticăng, mà chúng tôi xin tổng hợp sau đây.

Hỏi: Thưa Đức Cha Martinelli, kể từ khi người dân Libia vùng lên đời hỏi dân chủ cho tới nay đã có hàng ngàn người bị quân đội và các toán lính đánh thuê bắn chết. Đã có ít nhất 2 thành phố nằm trong tay của các lực lượng biểu tình, trong đó có thành phố Bengasi là nơi dân chúng đã bắt đầu nổi dậy đòi hỏi dân chủ và các điều kiện sống xứng đáng hơn với phẩm gía con người. Tình hình Libia hiện nay ra sao?

Đáp: Libia không phải là một quốc gia nghèo như Ai Cập hay Tunisia. Nhưng người dân có các đòi hỏi chính đáng của họ. Chúng là các đòi hỏi nền tảng của giới trẻ là có nhà ở, có công ăn việc làm, đồng lương xứng đáng hơn vv... Tất cả đều là những đòi hỏi rất chính đáng. Khác với các quốc gia khác, Libia là một nước khá giả nên có khả năng để đáp ứng các nhu cầu căn bản này của dân chúng. Và đây có lẽ là lý do khiến cho người trẻ Libia phẫn uất nổi dậy, bởi vì họ thấy đất nước có khả năng mà lại không trợ giúp họ. Tuy nhiên, sự kiện giới trẻ đối diện với các vấn đề này bằng bạo lực và đốt phá, không phải là con đường đúng đắn!

Hỏi: Giáo Hội đã sống tình hình căng thẳng này ra sao thưa Đức Cha?

Đáp: Liên quan tới Giáo Hội, nói chung không có các vấn đề đặc biệt. Các nơi thờ phượng và cộng đoàn tu sĩ tại Bengasi, tình hình yên ổn. Chúng tôi được các bạn bè Libi trợ giúp. Chúng tôi đã liên lạc được với hai cộng đoàn nữ tu làm việc trong các nhà thương ở Beida. Các nữ tu đã phải làm việc rất nhiều vì đã có rất nhiều người bị chết và bị thương. Các chị làm việc rất tận tụy trong những hoàn cảnh rất khó khăn. Giới chức y tế và dân chúng rất gần gũi các chị vì tinh thần hy sinh đó.

Bên cạnh các linh mục tu sĩ cũng có nhiều giáo dân nữa. Chẳng hạn có rất nhiều phụ nữ Philippines làm việc trong các nhà thương và nhiều vùng khác, kể cả những vùng hẻo lánh nhất trong sa mạc. Nhưng họ làm việc với lòng hăng say nhân danh đức tin và tình huynh đệ.

Các linh mục tu sĩ chúng tôi đều muốn tiếp tục ở lại đây để phục vụ nhân dân Libia cho tới khi nào còn có thể. Chúng tôi cầu mong có sự hòa giải để nhân dân Libi đạt được các điều kiện an sinh chính đáng như họ đòi hỏi.

Hỏi: Thế còn tình hình chung trong vùng Cirenaica, tức vùng đông bắc Libia, thì ra sao thưa Đức Cha?

Đáp: Ông Seif Al Islam, con của ông Gheddafi đã tỏ ra ủng hộ một hình thức độc lập cho vùng này, nhưng người ta không rõ ông muốn nói gì. Sự kiện là chúng tôi đã xin chính quyền trợ giúp Giáo Hội và các cộng đoàn tu sĩ, nhưng được trả lời là cảnh sát không thể can thiệp. Khi đó chúng tôi quay sang các người bạn của Hiệp Hội Tiếng Gội Hồi Giáo và tổ chức Nửa Vành Trăng Đỏ, và họ đã bảo đảm trợ giúp chúng tôi trong chiều hướng này.

Hỏi: Có tín hữu công giáo trong vùng này không thưa Đức Cha?

Đáp: Có nhiều tín hữu công giáo, gốc Philippines, và các nước Phi châu khác. Các anh chị em Philippines làm việc với các hãng xưởng ngoại quốc, nhưng bây giờ các hãng xưởng này đã đóng cửa và xin họ rời Libia.

Hỏi: Thế còn Đức Cha Sylvester Carmel Magro, Giám Mục Bengasi thì ra sao thưa Đức Cha?

Đáp: Ban ngày thì ngài ở trong nhà thờ, trong khi ban đêm thì ngài vào ngủ trong một khu vực của nhà thương, vì lý do an ninh.

Hỏi: Thưa Đức Cha, làn sóng biểu tình phản đối chính quyền Libia, đòi hỏi dân chủ và thay đổi cũng đã lan tới thủ đô Tripoli. Tình hình thủ đô hiện nay ra sao?

Đáp: Hiện nay tình hình xem ra khá yên tĩnh. Ngày 22 tháng 2 vừa qua đã có các vụ biểu tình và đốt phá. Sáng 23 tháng 2 tôi đã ra ngoài và đi dâng thánh lễ cho hai cộng đoàn nữ tu cách đây ít cây số. Chúng tôi đã đi qua vài trạm kiểm soát, nơi binh sĩ sau khi hỏi giấy tờ đã để chúng tôi đi qua.

Hỏi: Thưa Đức Cha báo chí cho biết đã có hàng chục ngàn người bị chết, có đúng thế không?

Đáp: Cần để ý tới những gì các hãng thông tấn viết. Chẳng hạn như tôi đã nghe nói bên Tunisia họ đã nghe tin là nhà thờ chính tòa nơi chúng tôi đang sống đã bị bỏ hom và phi trường thủ đô Tripoli đã bị đốt cháy. Nhưng không đúng như thế. Cám ơn Chúa nhà thờ cũng như các linh mục tu sĩ nam nữ cho tới nay đã không gặp phải vấn đề gì cả.

Hỏi: Đức Cha nghĩ gì về tất cả những điều đang xảy ra tại Libia cũng như trong các quốc gia Bắc Phi và Bản Đảo A rập hiện nay?

Đáp: Tôi tin rằng đây là một cuộc khủng hoảng toàn diện. Có các người trẻ không thể xây dựng tương lai vì không kiếm ra công ăn việc làm, vì thế họ bực bội và trở thành hiếu chiến. Tôi cũng nghĩ rằng điều quan trọng là phải lắng nghe họ và tìm cách thỏa mãn các đòi hỏi và nhu cầu nền tảng của họ, muốn có cuộc sống ổn định.

Hỏi: Đức Cha có nhận thấy nguy cơ của khuynh hướng hồi cuồng tín trong các biểu tình phản đối này không?

Đáp: Nguy cơ này hiện diện thực sự. Tôi tin rằng nỗi sợ hãi lớn nhất hiện nay có thể là điều đó. Nếu các đòi hỏi này của người dân bị lèo lái bởi các khuynh hướng cuồng tín thì khi đó mọi sự sẽ trở thành khó khăn hơn.

(Avvenire 23-2-2011)
Linh Tiến Khải

Trung Quốc ồ ạt huy động công an đối phó với kêu gọi biểu tình

‘Cuộc tản bộ hoa lài’

BẮC KINH/THƯỢNG HẢI (Reuters) - Lời kêu gọi một “cuộc tản bộ hoa lài” được phổ biến trên mạng, về việc biểu tình chống chính quyền khắp nơi ở Trung Quốc hôm Chủ Nhật, đã gặp phải sự đàn áp quy mô và quyết liệt của công an nhằm diệt ngay từ gốc rễ mọi mầm mống nổi dậy như đang xảy ra ở Trung Ðông.

Các hàng dài công an kiểm soát người qua đường và ngăn cản hoạt động của các nhiếp ảnh gia báo chí ngoại quốc ở trung tâm thành phố Bắc Kinh và Thượng Hải sau khi một trang web tiếng Hoa đặt ở Mỹ phổ biến lời kêu gọi người dân Trung Quốc hãy bắt chước cuộc “Cách Mạng Hoa Nhài” đang lan ra khắp vùng Trung Ðông để mở ra các cuộc biểu tình đòi thay đổi dân chủ.


Công an chìm, nổi bu vào bắt một người dân ở một khu thương mại giao hẹn làm chỗ tụ tập cho “cuộc tản bộ hoa lài” tại Thượng Hải hôm Chủ Nhật. (Hình: AP Photo/Eugene Hoshiko)
Giới chức đảng Cộng Sản cầm quyền bác bỏ ý tưởng cho rằng một cuộc nổi dậy tương tự có thể xảy ra ở Trung Quốc nhưng một loạt các vụ bắt bớ và gia tăng kiểm duyệt trên mạng đối với tin tức liên quan đến tình hình Trung Ðông cho thấy Bắc Kinh vô cùng lo sợ về bất cứ chỉ dấu nào về sự chống đối tình trạng độc đảng ở Trung Quốc.

Lời kêu gọi biểu tình này đã trở thành cơ hội để chính quyền Trung Quốc biểu dương sức mạnh của lực lượng công an đông đảo và tinh nhuệ, được tài trợ bởi sự phát triển kinh tế nhanh chóng.

Tại Thượng Hải, công an chụp lấy và mang đi ít nhất bảy người đàn ông, một trong số này khi đang chụp hình. Phái viên truyền hình Reuters TV thu được hình ảnh một số công an đẩy một người đàn ông mặc áo khoác màu nâu vào một xe thùng của công an, trong khi một công an khác dùng dù để che quang cảnh này.

Tại Bắc Kinh, công an mặc sắc phục cùng với công an thường phục thúc đẩy người mua sắm và các nhà báo phải tiếp tục di chuyển, không được đứng tại chỗ. Người ta cũng thấy nhiều người đàn ông với bộ đồng phục của nhân viên sở vệ sinh, tay mang băng vải với hàng chữ “an ninh tình nguyện” dùng chổi đẩy người bộ hành.

Công an Trung Quốc ồ ạt đi tuần quanh khu thương mại nơi dự trù biểu tình tại Thượng Hải. Con số khổng lồ nhân viên an ninh có mục đích ngăn ngừa một cuộc biểu tình ở Trung Quốc sau khi có lời kêu gọi xuống đường dựa theo kiểu của phong trào dân chủ Trung Ðông. (Hình: AP Photo/Eugene Hoshiko)
Một nhà quay video tin tức người Mỹ bị đá và bị những người này dùng chổi đánh liên tiếp vào mặt, sau đó bị công an bắt giữ, theo các nhân chứng. Các nhà báo khác bị công an chặn lại hỏi giấy, một số bị xô đẩy thô bạo khiến ít nhất một nhà báo Ðài Loan bị thương ở tay.

Một phát ngôn viên tòa đại sứ Mỹ, Richard Buangan, cho hay ông lo ngại về các nguồn tin nói rằng nhà báo ngoại quốc bị ngăn cản thô bạo khi đang hành nghề. Ông Buangan kêu gọi chính quyền Trung Quốc tôn trọng quyền hành nghề của các nhà báo ngoại quốc và giới chức công an có biện pháp bảo vệ an toàn cho họ.

Qua hình ảnh trên đường phố, người ta không thể nào biết rằng ai là người đi mua sắm và ai là người đến để ủng hộ cuộc biểu tình một cách thầm lặng.

Tuy nhiên sự tăng cường an ninh được nhìn thấy rõ ràng trong khắp khu vực thương mại Wanfujing ở Bắc Kinh, một nơi được đề cập đến trong lời kêu gọi biểu tình trên mạng Boxun.com.

Người mua sắm vẫn đi lại trên đường nhưng có ít nhất 40 xe công an đậu ở phía Nam con đường chỉ dành cho người đi bộ này.

Con đường cũng bị gián đoạn vì hàng rào vừa được dựng lên phía ngoài một tiệm McDonald's, nơi được lời kêu gọi cho hay là địa điểm tập trung. Tiệm McDonald's này bị đóng cửa khoảng 1 giờ đồng hồ vào trưa ngày Chủ Nhật.

Có ít nhất một nữ phóng viên chụp hình bị công an ra lệnh phải vào trong xe của họ và bị buộc phải xóa hết hình ảnh trong máy hình.

Công an sau đó cũng buộc các nhiếp ảnh gia báo chí, các toán thu hình và ký giả của các cơ quan truyền thông quốc tế, kể cả Reuters, AP, BBC, VOA, ARD và ZDF của Ðức, về một văn phòng để thông báo là nếu muốn đến hoạt động ở khu Wangfujing thì phải xin phép trước. (V.Giang)

Công an Trung Quốc muốn giải tán đám đông đứng ở khu thương mại bị người dân cãi lại, hôm Chủ Nhật. Ðịa điểm này, gần một tiệm KFC ở Thượng Hải, là một nơi lời kêu gọi biểu tình ‘Cuộc tản bộ hoa lài’ giao hẹn làm chỗ tụ tập. (Hình: Peter Parks/AFP/Getty Images)



Posted by NGƯỜI VIỆT ONLINE

BS Nguyễn Đan Quế tiếp tục bị công an triệu tập với cáo buộc “hoạt động lật đổ chính quyền”




Source thanhnienonline
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế chứng kiến cảnh khám xét tại nhà của mình.



Mặc Lâm, biên tập viên RFA

Sáng hôm nay vào lúc 10 giờ ngày thứ Hai 28-2, Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế tiếp tục bị công an quận 5 triệu tập lên làm việc về tội tuyên truyền lật đổ nhà nước.


Nghe cuộc nói chuyện của RFA với bà Tâm Vấn


Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế là một nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng của Việt Nam, cách nay hai ngày một bài viết của ông đăng trên nhật báo The Washington Post ở Hoa Kỳ, bày tỏ quan điềm về cuộc cách mạng Hoa Nhài tại Trung đông và Bắc Phi, đồng thời kêu gọi người dân Việt Nam tập hợp đấu tranh thay đổi chế độ hiện nay.


Có lẽ lo ngại bài viết này sẽ có ảnh hưởng đến giới trí thức trong nước, công an đã bắt giữ và cáo buộc ông tội âm mưu lật đổ chính quyền.

Sau khi được thả ra vào chiều hôm qua, BS Nguyễn Đan Quế tiếp tục bị công an mời làm việc vào ngày hôm nay.

Bà Tâm Vấn, vợ của BS Quế cho chúng tôi biết tình trạng của ông như sau:

"Bác sĩ chuẩn bị đi làm việc lại với công an. Họ cho tôi biết bác sĩ Nguyễn Đan Quế vi phạm luật cuả Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam, tội âm mưu lật đổ chính quyền với những điều mà họ lấy được từ Internet. Họ làm việc chưa xong, chỉ để tôi bảo lãnh ông ấy về nhà nghỉ, bất cứ khi nào họ mời cũng phải lên làm việc. Hiện nay đang trong quá trình điều tra- xét hỏi thôi, hai bên còn cãi nhau.
Khi về nhà ông mệt lả đi vì bị nhiều bệnh như áp huyết cao, sạn- sỏi thận, bao tử… Tôi có nói với nhà cầm quyền về điều đó và tôi có chuẩn bị thuốc cho ông để uống."

Công an Quận 5 đã tiến hành khám xét nhà ông hôm thứ bảy 26/02, tịch thu máy vi tính và điện thoại di động của gia đình và bắt ông lên làm việc. Công an cho hay tìm thấy khoảng 60.000 tài liệu trong máy vi tính cuả ông mà theo công an có nội dung chống chế.
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, sinh năm 1942 nguyên bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy, cư ngụ tại Quận 5 Thành phố Hồ Chí Minh. Đây là lần thứ 4 ông bị bắt trong vòng 33 năm. Ông bị giam tù 8 năm trong lần bắt thứ nhì vào năm 1990 , và bị tuyên án 30 tháng tù trong lần thứ ba, nhưng được phóng thích nhân ngày tết năm Ất Dậu 2005, sau 18 tháng giam giữ từ năm 2003.


Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi tình trạng của BS Nguyễn Đan Quế và thông báo đến quý vị ngay khi có những tin tức mới nhất, xin quý vị đón theo dõi.

Cách mạng Tunisa thổi tới Bắc Triều Tiên ?



Một buổi trình diễn mừng sinh nhật Kim Jong-Il ngày 14/2/2001. Chế độ Bình Nhưỡng sẽ bị lung lay do tác động của Cách Mạng Hoa Lài?
Reuters


Thanh Hà

Hương thơm của hoa lài Tunisia chưa thổi tới Bình Nhưỡng, tuy nhiên các cuộc nổi dậy tại các nước Ả Rập đang khiến giới lãnh đạo Bắc Triều Tiên lo lắng. Đó là một trong những đề tài chính được báo chí Pháp quan tâm hôm nay.
Trang nhất các tờ báo lớn của Pháp ngày đầu tuần hôm nay đều tập trung vào sự kiện tổng thống Pháp cải tổ nội các, thay thế các bộ trưởng Ngoại giao, Nội vụ và Quốc phòng. Nhìn từ góc độ của nhật báo thân hữu Le Figaro thì đây là « Chiến lược của Nicolas Sarkozy trước những thách thức đến từ thế giới Ảrập ». Báo Libération thiên tả nhận xét : các cuộc cách mạng Tunisia hay Ai Cập và tình hình Libya chỉ là cái cớ để ông Sarkozy « Tìm ra một làn gió mới vào cuối nhiệm kỳ ».

"Sarkozy tìm cách cứu vãn giai đoạn cuối nhiệm kỳ 5 năm", tựa của Le Monde. Trang nhất của báo L'Humanité đăng ảnh một biển người với hàng tựa nổi bật : « Họ đẩy lui được cả Sarkozy », tờ báo muốn nói đến các làn sóng nổi dậy tại Trung Cận Đông đã khiến tổng thống Pháp phải « Khẩn trương và hấp tấp cải tổ thành phần chính phủ ».

Bình Nhưỡng và cách mạng Tunisia

Nhưng trước khi đọc kỹ những bài báo về tình hình chính trị nước Pháp, xin được điểm qua những bài viết về « Hương thơm của hoa lài đang thổi đến Bình Nhưỡng » như tựa của một bài báo trên tờ La Croix cho thấy.

Từ một tháng nay, Hàn Quốc mở lại chiến tranh tâm lý đối với Bắc Triều Tiên : quân đội rải khoảng 2,4 triệu tờ truyền đơn với hàng chữ « Mọi chế độ độc tài đều sẽ bị sụp đổ ». Bên cạnh đó Hàn Quốc còn thả những kiện hàng với lương thực, thuốc men hay quần áo ấm, máy phát thanh sang bên kia biên giới để nhắm tới một phần dân số 24 triệu người hoàn toàn bị bưng bít thông tin.

Nhiều tổ chức nhân quyền miền Nam hy vọng làn gió dân chủ ở Trung Vận Đông thối tới Bắc Triều Tiên, nhưng tuyệt nhiên không một nhà phân tích nào tin rằng chế độ Kim Jong Il có khả năng bị đe dọa.

Về phần thông tín viên của báo Le Figaro tại Seoul khẳng định « Hương thơm của hoa lài Tunisia chưa thổi tới Bình Nhưỡng » tuy nhiên các cuộc nổi dậy tại các nước Ả Rập đang khiến giới lãnh đạo Bắc Triều Tiên bồn chồn. Do Bắc Triều Tiên là quốc gia khép kín và hầu như hoàn toàn bị cách ly với thế giới bên ngoài, nên khả năng dư âm các cuộc nổi dậy ở Trung Cận Đông lan đến quê hương của ông Kim Jong Il là điều không thể xảy tới.

Điều khiến các nhà lãnh đạo Bình Nhưỡng lo ngại hơn cả là tình trạng lương thực tại Bắc Triều Tiên bị xấu đi, khi đó, đói kém có thể trở thành động cơ dẫn đến một cuộc nổi dậy. Theo dự báo, có từ 50 đến 80% vụ mùa lúa mì Bắc Triều Tiên trong năm nay đang bị đe dọa.

Trung Quốc và cách mạng Tunisia

Vẫn hương thơm của hoa lài : Libération chú ý đến việc Trung Quốc huy động một đội ngũ công an hùng hậu để ngăn cản các cuộc tập hợp được dự trù tổ chức vào ngày chủ nhật 27/2 tại 27 thành phố.

Tại thủ đô Bắc Kinh, hôm qua 1000 nhân viên cảnh sát chống bạo động có trang bị súng tự động bao vây cả một khúc đường, trước cửa hàng ăn nhanh McDonald’s nằm trên một con đường nổi tiếng nơi có nhiều cửa hiệu sang trọng nhất thủ đô Trung Quốc. Khoảng một trăm nhà đối lập, nhà văn, chủ trang blog đã bị bắt hoặc bị quản thúc tại gia. Thậm chí một số người còn bị truy tố với tội danh « âm mưu lật đổ chế độ».

Về câu hỏi liệu Trung Quốc có sẵn sàng tiến hành một cuộc cách mạng hoa lài hay không ? Libération không trực tiếp trả lời nhưng đưa ra những nhận định như sau : trong năm 2008 đã có 227 000 cuộc biểu tình ( với hơn 100 người tham dự mỗi vụ) diễn ra trên toàn quốc. Tính trung bình, mỗi ngày chính quyền phải dập tắt tới hơn 620 cuộc tập hợp với sự tham dự của đông đảo quần chúng như trên !

Trung Quốc hiện nay là nơi có khoảng cách thu nhập nghiêm trọng nhất thế giới. Các vụ tai tiếng tham nhũng trong hàng ngũ các quan chức Nhà nước ngày càng gây bất bình trong dư luận. Thêm vào đó hiện tượng vật giá leo thang, và những bất công trong xã hội có thể trở thành những yếu tố gây bất ổn mà chính quyền cần đặc biệt lưu ý.

Phụ trang kinh tế báo Le Figaro chú ý đến việc thủ tướng Trung Quốc đề ra mục tiêu duy trì tỷ lệ tăng trưởng kinh tế ở mức 7% từ nay cho đến năm 2015, và coi việc kềm chế lạm phát là ưu tiên hàng đầu. Tại Trung Quốc ngày càng có nhiều người than thở vì giá địa ốc tăng cao.

Về phần tờ Les Echos nói đến sức tàn phá của hiện tượng nhà đất tăng giá đối với đời sống hàng ngày của người dân Trung Quốc. Hiện tượng mà tờ báo gọi là « quả bom địa ốc » : tại 68 trên 70 thành phố lớn ở Trung Quốc, tìm được một chỗ ở tươm tất là một cơn ác mộng đối với hầu hết người dân xứ này.

Trở lại với phần thời sự nước Pháp, Les Echos nhận xét tổng thống Sarkozy đã trao lại các bộ then chốt –Nội vụ, Ngoại giao vào Quốc phòng- cho những người thân cận với ông. Mục tiêu sau cùng là để dọn đường cho chiến dịch tranh cử tổng thống 2012. Le Monde lưu ý đây là nội các Fillon 7 : từ khi đắc cử tổng thống tháng 5/2007 đến nay, đây là lần thứ 7 Nicolas Sarkozy thay đổi thành phần chính phủ : lần trước, chỉ mới cách đây chưa đầy 100 ngày, cũng ông Sarkozy khẳng định đưa vào các vị trí lãnh đạo những người « chuyên nghiệp » và tối ngày hôm qua thì chính ông đã quyết định thay thế những người chuyên nghiệp này !

Trong nhãn quan của báo La Croix, qua việc cách chức Ngoại trưởng Michèle Alliot Marie, đưa cựu thủ tướng Alain Juppé, một người từng giữ chức vụ này, vào thay thế bà, điện Elysée trước hết đang chấn chỉnh lại chính sách đối ngoại của Pháp. Hình ảnh và uy tín của nước Pháp đã bị sứt mẻ cùng với các vụ tai tiếng liên quan đến cá nhân bà Ngoại trưởng, Paris cũng lại chậm trễ lên tiếng trước khát vọng dân chủ của người dân Tunisia, Ai Cập. Lại cũng điện Elysée đã vụng về bênh vực cô Florence Cassez làm xấu đi quan hệ với Mêhicô.

Vấn đề đặt ra liệu Bộ Ngoại giao Pháp có thực sự làm chủ tình hình hay không, hay là mọi quyết định đều nằm cả trong tay ông Nicolas Sarkozy và các nhà cố vấn thường trực của điện Elysée ?

Trấn an dân và bịt thông tin: Hai biện pháp của Trung Quốc ngăn chặn Cách mạng Hoa Nhài



Cảnh sát Trung Quốc bắt giữ một người kêu gọi biểu tình tại Thượng Hải, 27/02/2011
Reuters


Trọng Nghĩa

Hôm 27/02/2011, thủ tướng Ôn Gia Bảo lại lên tiếng hứa hẹn là chính quyền sẽ giải quyết các vấn đề nhức nhối trong xã hội như lạm phát, tham nhũng, lạm quyền… Đây được coi là một động thái nhằm trấn an dân tình vào lúc trên mạng Internet đang loan truyền một lời kêu gọi biểu tình mỗi chủ nhật tại 13 thành phố, đòi quyền tự do ngôn luận và chống bất công.
Hành động của ông Ôn Gia Bảo cũng nằm trong số các biện pháp vừa được Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc quyết định nhằm ngăn không cho một cuộc “Cách mạng Hoa Nhài” lan tỏa tại Trung Quốc.

Nhân một cuộc giao lưu trực tuyến được tổ chức hôm nay, thủ tướng Trung Quốc đã đề cập đến hàng loạt vấn đề đang làm người dân bất bình và cam kết là chính quyền sẽ có biện pháp giải quyết. Tuy nhiên, theo ghi nhận của hãng tin Pháp AFP, những lời hứa này đều đã được bản thân ông Ôn Gia Bảo cùng nhiều lãnh đạo khác thường xuyên đưa ra trước đây, nhưng việc thực hiện vẫn xa vời.

Một trong những ví dụ là việc thủ tướng Trung Quốc xác định là chính phủ sẽ gia tăng nguồn cung ứng nhà ở, nghiêm trị tệ nạn đầu cơ bất động sản, đảm bảo sản lượng ngũ cốc và các nhu yếu phẩm khác, và trừng phạt những kẻ đầu cơ tích trữ hàng hoá… Những lời hứa này rõ ràng là nhằm xoa dịu nỗi bất bình đang gia tăng trong dân chúng trước tình hình giá thực phẩm và chi phí nhà ở tăng cao trong thời gian gần đây, có nguy cơ dẫn đến bất ổn định xã hội như đã từng xẩy ra trong quá khứ.

Mặt khác, ông Ôn Gia Bảo cũng nhấn mạnh đến việc chính phủ sẽ tôn trọng quyền giám sát của người dân. Theo giới phân tích, cam kết này được coi là câu trả lời gián tiếp nhắm vào một nội dung của lời kêu gọi biểu tình vừa được tung ra trên các website Hoa ngữ ở nước ngoài, theo đó người dân phải được quyền giám sát việc làm của chính phủ để ngăn ngừa tình trạng lạm quyền.

Hãng AFP đã lồng cuộc giao lưu trực tuyến của ông Ôn Gia Bảo vào trong bối cảnh một thông cáo đã được tung ra trên mạng Internet, kêu gọi người dân Trung Quốc tụ tập tại một số địa điểm ở 13 thành phố trên toàn quốc, vào lúc 2 giờ trưa mỗi chủ nhật, để đòi hỏi một chính quyền minh bạch hơn, tôn trọng quyền tự do ngôn luận của người dân và giải quyết một loạt những vấn đề khác.

Chính quyền Trung Quốc có dấu hiệu rất lo ngại trước lời kêu gọi theo kiểu “Cách mang Hoa Nhài” này. Theo ghi nhận của hãng AFP, hôm nay đã có ít nhất 300 cảnh sát được triển khai tại khu phố Vương Phủ Tỉnh ở trung tâm Bắc Kinh, một trong các địa điểm được nhóm tổ chức biểu tình chọn làm nơi tập hợp. Trước đó, chính quyền cũng đã huy động cả một đoàn quân xa chạy đến khu vực này, bên trên treo biểu ngữ kêu gọi duy trì ổn định. Một rào cản khổng lồ cũng được dựng lên trước cửa nhà hàng McDonald's trên phố Vương Phủ Tỉnh có lẽ cũng là để chặn đường vào địa điểm “nhạy cảm” này.

Báo chi cũng không được tự do tác nghiệp. Một nhiếp ảnh gia AFP đã bị một nhân viên công an chặn đường không cho vào khu vực, nói rằng ông không được quyền chụp hình. Phóng viên báo chí cũng bị xét hỏi thẻ nhà báo. Một số du khách ngoại quốc không mang theo hộ chiếu cũng bị đuổi đi.

Cách nay một tuần, một lực lượng công an và cảnh sát hùng hậu cũng đã được triển khai tại một số thành phố như Bắc Kinh hay Thượng Hải để ngăn chặn điều được gọi là “Cuộc biểu tình Hoa Nhài”, gợi lại cuộc cách mạng dân chủ tại Tunisia tháng Giêng vừa qua.

Vào lúc các phong trào biểu tình đòi tự do dân chủ và dân sinh bùng lên mạnh mẽ tại các nước Ả Rập, chính quyền Trung Quốc đã phát động cả một chiến dịch đàn áp mạnh mẽ để dự phòng một phong trào tương tự tại Trung Quốc. Công an buộc tội lật đổ đối với một số nhà đấu tranh đã phát tán lời kêu gọi biểu tình ở Trung Quốc. Theo các tổ chức nhân quyền, nhiều người khác đã bị bắt giữ hoặc biệt giam tại một nơi bí mật.

Hệ thống kiểm duyệt Internet của Trung Quốc tăng tốc, ngăn chận mọi cuộc thảo luận trên mạng về tình trạng bất ổn tại Trung Đông cũng như những lời kêu gọi biểu tình theo kiểu “Cách mạng Hoa Nhài” tại Trung Quốc.

Tất cả các biện pháp trấn áp trên đây, đều đã được Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc đề ra ngay từ ngày Thứ bảy 12/02/2011, một ngày sau khi tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak từ chức. Theo trang blog NYRBlog rất thạo tin, thì hôm ấy, một số các thành viên của Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc đã tổ chức một cuộc họp đặc biệt tại Bắc Kinh để thảo luận về các sự kiện ở Trung Đông và đề ra một số biện pháp đã được áp dụng triệt để từ lúc đó đến nay.

Trọng tâm các biện pháp này chính là ém nhẹm thông tin và tăng cường hướng dẫn dư luận. Việc thủ tướng Ôn Gia Bảo, khuôn mặt được xem là “nhân bản” nhất trong giới lãnh đạo, đăng đàn thuyết pháp hôm nay, kèm theo các hành động khống chế thông tin ngặt nghèo, đều nằm trong chiều hướng ngăn không cho “hương hoa nhài” lan tỏa tại Trung Quốc.

Tiếp tục kêu gọi biểu tình dù bị đàn áp



Công an Trung Quốc bắt giữ một người định tham gia biểu tình tại Thượng Hải ngày 27/2/2011.
Reuters



Mặc dù lực lượng an ninh Trung Quốc tìm mọi cách ngăn chặn biểu tình, thậm chí bạo hành đối với các nhà báo nước ngoài, hôm nay, 28/02/2011, lại xuất hiện những lời kêu gọi biểu tình chống chính phủ, trên Twitter, Facebook và các mạng xã hội khác.
Tác giả những thông điệp này, hiện vẫn ẩn danh, kêu gọi mọi người tập hợp biểu tình vào chủ nhật tới, 06/03.
Bức thông điệp viết, ngày 27/02, phong trào đã lan rộng ra 100 thành phố, vượt qua mức mong đợi ban đầu là 27 thành phố.

Dường như đây cũng là nhóm tác giả các lời kêu gọi biểu tình được đưa lên mạng trong những ngày trước. Nhóm này cho biêt họ sẽ tiết lộ danh tánh vào thời điểm thích hợp.

Quay trở lại tình hình tại Bắc Kinh ngày hôm qua, theo quan sát của thông tín viên RFI Stephane Lagarde, công an Trung Quốc hiện diện đông đảo và kiểm soát gắt gao, không có một cuộc tập hợp biểu tình nào diễn ra.

« Có ba lời khuyên được đăng tải trên internet trước khi có những cuộc biểu tình : trước hết, không nên chụp ảnh, thứ nữa là phải tỏ ra thoải mái, làm như bạn đang đi dạo chơi và cuối cùng là tuyệt đối không nên nhìn vào mắt các nhân viên công an.

Quả thực là vào đầu giờ chiều chủ nhật, hôm qua, các lực lượng an ninh, mặc sắc phục hoặc thường phục, đông hơn là những người tò mò đến khu Vương Phủ Tỉnh, ở trung tâm Bắc Kinh.Cũng giống như chủ nhật tuần trước, nơi được hẹn tập trung là ở phía trước một cửa hàng ăn nhanh của Mỹ, vào lúc 14h. Trên mạng xã hội Twitter, một người miêu tả :

Toàn bộ tầng một đông chật những người trong độ tuổi 40. Họ mang theo đồ uống và không đặt mua gì cả. Khoảng 15 phút sau đó, bức màn sắt của cửa hàng kéo xuống. Một chiếc xe dọn rác của tòa thị chính phun nước dưới lòng đường. Đám đông đứng dồn lên vỉa hè. Cảnh sát đề nghị các nhà báo nước ngoài đi theo họ và tiến hành kiểm tra giấy tờ tùy thân. Mục đích là ngăn chặn các phóng viên quay phim, chụp ảnh về các vụ tập hợp này.

Toàn bộ khu vực bị phong tỏa. Xe cảnh sát và hàng rào chặn tại tất cả các lối vào khu này. Các máy quay phim theo dõi từng góc hè và ghi hình những người hiện diện.

Tình hình cũng tương tự trên quảng trường Thiên An Môn. Dọc theo bức tường Tử Cấm Thành, cách 100 mét lại có một « tình nguyện viên bảo đảm an ninh thủ đô ». Họ mặc áo khoác trắng, tay đeo băng đỏ.

Một người đàn ông khoảng 60 tuổi cho biết là công an ở thủ đô vừa mới phân phát cho họ. Vào lúc 15h, lực lượng an ninh tháo gở các hàng rào. Cuộc biểu bình đã không diễn ra ».

Hoa Kỳ can thiệp cho ông Nguyễn Đan Quế



Bác sỹ Nguyễn Đan Quế mới có bài đăng trên Washington Post về nhân quyền Việt Nam hôm 26/2



Nhà đối kháng Nguyễn Đan Quế đã được tạm thả, 24 tiếng sau khi công an Việt Nam họp báo về việc bắt ông.

Bác sĩ Quế bị bắt ngày 26/02 với cáo buộc "có dấu hiệu hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân".

Nhưng sau sức ép của chính phủ Mỹ, ông được thả vào chiều Chủ nhật 27/02 mặc dù sẽ phải có các buổi "làm việc" với công an.

Bào huynh của ông, Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, chủ tịch Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao Trào Nhân Bản tại Mỹ, nói với BBC rằng Sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã can thiệp.

"Tòa đại sứ Mỹ nhận được tin thì đã can thiệp và sau đó cho chúng tôi biết họ đã gặp giới chức Việt Nam và nói đây là việc làm dại dột."

Viên chức phụ trách chính trị tại Sứ quán Mỹ, Michael Orona, được nói là đã gặp nhà chức trách Việt Nam hai lần vào dịp cuối tuần trước khi bác sĩ Quế được thả.

Nghe/xem bằng Real Player hoặc Windows Media Player
Theo Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, công an Việt Nam cho em trai ông biết có hai lý do họ bắt giữ ông: "Thứ nhất vì bác sĩ Quế đưa ra lời kêu gọi biểu tình bất bạo động. Họ hỏi bác sĩ có xác nhận đó là thư của mình không, thì bác sĩ nói là đúng."

Lý do thứ hai, theo ông Quân, là vì bài bình luận của bác sĩ Quế được tờ Washington Post đăng đúng vào hôm ông bị bắt.

Trong bài này, ông Quế kết luận: "Nếu Washington đang nhắm Việt Nam như một đối tác lâu dài cho hòa bình và ổn định khu vực, Hoa Kỳ sẽ nên công khai thừa nhận rằng chỉ một Việt Nam tự do và dân chủ mới có thể đem lại điều đó."

Ông Nguyễn Quốc Quân cho biết thêm rằng công an đã thu giữ nhiều tài liệu của em ông trên máy tính cá nhân, kể cả nhiều cuộc trao đổi đã được xóa cũng vẫn được công an tìm lại.

Ông Quân nói: "Công an nói có 60.000 trang hồ sơ về bác sĩ Quế, và bác sĩ sẽ phải làm việc với họ để xác nhận từng tờ một."

Nếu điều này là đúng, nó có nghĩa rằng nhà bất đồng chính kiến từng ba lần bị tù giam sẽ còn nhiều ngày phải gặp cơ quan công an, mà hôm đầu tiên là ngày hôm nay 28/02.

TQ hành hung nhà báo nước ngoài và bắt dân




Nhà báo bị "côn đồ" tại Bắc Kinh hành hung




Trung Quốc hành xử thô bạo với các phóng viên nước ngoài và vây bắt một số người dân vì lo ngại "Cách mạng Hoa Nhài" lan truyền.

Hôm thứ Bảy tuần qua, một nhà hoạt động nhân quyền và dân chủ tại Quảng Châu đã bị công an Trung Quốc bắt đi vì "kích động lật đổ chính quyền", sau khi tiếp tục có lời kêu gọi tuần hành theo hình thức cách mạng dân chủ kiểu Trung Đông.

Ông Trịnh Sáng Thiêm, 34 tuổi, là nhà hoạt động thứ năm bị bắt tại Trung Quốc.

Lời kêu gọi lại được nhân vật bí ẩn, có vẻ như ở hải ngoại, tung lên mạng Internet, mời người dân Trung Quốc xuống đường vào Chủ Nhật tuần tới ở 35 thành phố.

Thô bạo với nhà báo

Chính quyền Trung Quốc cũng có hành động thô bạo ngăn cản một loạt nhà báo nước ngoài, từ các hãng tin AFP, Bloomberg, BBC, Reuters không cho họ quay phim biểu tình phản đối nhà nước hôm cuối tuần rồi thả ra.

Lúc chiều Chủ Nhật tuần qua, một nhóm đàn ông mặc thường phục đã tấn công các nhà báo của BBC tại Bắc Kinh.

Phóng viên BBC, Damian Grammaticas, thường trú tại Bắc Kinh cho hay anh bị "túm tóc, giật kéo" và "quăng lên xe", còn người quay phim cho anh bị xổ đẩy và ngã xuống đất.

Sau khi bị kéo lên xe, Grammaticas bị công an Trung Quốc dùng cửa dập vào chân và đưa về một cơ quan chính quyền.

Tại đó, theo anh kể, rất nhiều phóng viên nước ngoài khác là người Phương Tây và cả nhà báo Đài Loan, Hong Kong bị kéo đến.

Họ nhận được lời cảnh cáo "không phỏng vấn trong khu vực vì lý do đặc biệt".

Trong số các nhà báo bị tấn công, có người bị năm công an Trung Quốc mặc thường phục dẫm lên, có người bị đấm vào mặt và phải vào bệnh viện chữa trị thương tích.

Chính quyền Trung Quốc trở nên thô bạo trước bất cứ dấu hiệu gì họ cho là phản đối, biểu tình kiểu Cách mạng Hoa Nhài
Damian Grammaticas từ Bắc Kinh
Phóng viên BBC mô tả sự việc là "hành vi côn đồ" của công an Trung Quốc mặc thường phục.

Damian Grammaticas cho rằng "Chính quyền Trung Quốc trở nên thô bạo trước bất cứ dấu hiệu gì họ cho là phản đối, biểu tình kiểu Cách mạng Hoa Nhài".

Hãng Bloomberg cho hay một phóng viên của họ bị công an mặc thường phục tịch thu camera và tạm giữ trong cửa hàng trước khi bị cảnh sát mặc quân phục đến đưa đi.

Tại Thượng Hải, tin tức nói chừng 200 người bị công an đi theo huýt còi khi họ tụ tập và tuần hành.

Công an đã bắt một số người Trung Quốc, ít nhất hai người tại Bắc Kinh và bốn ở Thượng Hải.

Người ta cũng nói chính quyền Trung Quốc dùng "chiến thuật mới" ra lấy xe dọn rửa đường phố để "quét nghi phạm biểu tình" khỏi nơi công cộng.

Tuy nhiên, các thành phố Thiên Tân, Thẩm Quyến, Quảng Châu, Vũ Hán, Thẩm Dương và Cáp Nhĩ Tân không có dấu hiệu biểu tình.

Hôm 27/2, công an Trung Quốc ngăn các nhà báo nước ngoài vào khu Vương Phủ Tỉnh ở trung tâm Bắc Kinh.

Lo ngại chính trị

Ngay sau khi Cách mạng Hoa Nhài lan từ Ai Cập sang Libya, và tại Trung Quốc cũng có lời kêu gọi biểu tình, chính quyền Trung Quốc đã tỏ ra hết sức lo ngại.

Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã cho triệu tập cuộc họp ở trường Đảng toàn quốc để nêu ra chủ đề ổn định xã hội.

Báo chí của Đảng tại Trung Quốc thì cáo buộc "các nước Phương Tây thổi lên bạo động" trên thế giới.

Ông Trần Kí Bình, phó bí thư thuộc ủy ban chính pháp, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, viết trên tờ Liễu Vọng rằng các nền dân chủ Phương Tây phải chịu trách nhiệm về những bất ổn trên thế giới:

"Các thế lực thù địch từ Phương Tây lập ra mưu đồ chia rẽ, gương cao ngọn cờ bảo vệ nhân quyền để nhúng tay vào các xung đột nội địa, và nhằm tìm cách tạo ra các vụ việc xấu xa."

Hôm 20/2, công an Bắc Kinh và Thượng Hải đã vây bắt một số người xuống đường vì nghe thông điệp lan tỏa trên mạng Internet kêu gọi một cuộc "Cách mạng Hoa Nhài".

Chừng 100 người đã bị bắt, theo một hội nhân quyền tại Hong Kong, trong lúc chính quyền Trung Quốc ra lệnh cho các cán bộ chủ chốt bàn về các cách thức "quản trị xã hội" nhằm ngăn ngừa và diệt trừ "bất ổn".

Hôm Chủ Nhật vừa qua, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã lên mạng Internet để trao đổi trực tuyến với người dân.

Ông Ôn thừa nhận lạm phát và tăng giá đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt của dân nhưng cam kết chính quyền sẽ giải quyết và đề cao chủ đề "ổn định xã hội".





Các lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc lo ngại có chuyển biến chính trị kiểu Bắc Phi