Pages

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Công đoàn bảo vệ uy quyền của đảng Cộng Sản?

Ðình công là sự kiện công nhân làm thuê ngừng làm việc tập thể khi có tranh chấp xảy ra giữa chủ thuê và người làm thuê nhưng không đi đến nhất trí, hai bên không thỏa thuận được.

65,000 công nhân công ty Pou Yuen đình công do không chấn nhận mức tăng lương quá ít của của chủ. (Hình: VTC)

Theo thống kê của Bộ Lao Ðộng, từ năm 1996 đến hết năm 2006, cả nước xảy ra 1,250 cuộc đình công. Năm 2006, cả nước xảy ra 387 vụ đình công, năm 2007 xảy ra 541 vụ, năm 2008 gần 800 vụ, năm 2009 xảy ra 216 vụ, năm 2010 xảy ra 424 vụ đình công nhưng hầu hết đều không thấy báo chí ở Việt Nam đưa tin.

Chỉ trong 5 tháng đầu năm 2011, cả nước đã xảy ra 312 cuộc đình công. Nguyên nhân chủ yếu do các doanh nghiệp trả lương cho người lao động thấp hơn nhiều so với cường độ lao động; nợ lương, chậm lương... (Dân Việt ngày 7/6/2011)

Tổng cộng, từ năm 1996 đến tháng 5, 2011, cả nước đã xảy ra 3,543 cuộc đình công.

Nếu tính 1 tuần làm việc 5 ngày (nghỉ Thứ Bảy, Chủ Nhật) thì từ năm 1996 đến hết tháng 5, 2011 có 3,334 ngày làm việc, trừ cho 130 ngày nghỉ lễ (luật quy định mỗi năm 9 ngày), số ngày làm việc còn lại là 3,204 ngày. Như vậy, chia bình quân ở Việt Nam mỗi ngày có 1.11 cuộc đình công.

Ðiều 10 Hiến Pháp (1992) ghi rõ: “Công đoàn là tổ chức chính trị-xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động cùng với cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội chăm lo và bảo vệ quyền lợi của cán bộ, công nhân, viên chức và những người lao động khác; tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia kiểm tra, giám sát hoạt động của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế;giáo dục cán bộ, công nhân, viên chức và những người lao động khác xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”

Tuy Hiến Pháp không cấm, cũng không quy định công đoàn là đại diện duy nhất của công nhân, nhưng thực tế thi hành luật người ta chỉ cho phép tồn tại một tổ chức dưới tên gọi là Công Ðoàn, do nhà cầm quyền Việt Nam và đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo, bổ nhiệm, bầu bán, làm việc theo kiểu công chức nhà nước và ăn lương từ ngân sách nhà nước, cao nhất là Tổng Liên Ðoàn Lao Ðộng Việt Nam. Ở mỗi tỉnh, thành, quận, huyện... đều có Liên Ðoàn Lao Ðộng trực thuộc Tổng Liên Ðoàn Lao Ðộng Việt Nam. Ðiều quan trọng nhất là các vị lãnh đạo tổ chức này từ trên xuống dưới không vị nào đang là công nhân và phải sống bằng đồng lương công nhân cả. Các công đoàn công ty, doanh nghiệp (nhà nước lẫn tư nhân) đều phải do sự lãnh đạo của công đoàn nhà nước.

Cũng theo luật hiện hành, công đoàn là tổ chức để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Chỉ có công đoàn mới có quyền tổ chức đình công và quyết định ngừng đình công, cuộc đình công nào không do công đoàn tổ chức đều bị coi là bất hợp pháp, có thể bị Tòa án xét xử buộc người tham gia đình công bồi thường cho giới chủ và áp dụng những biện pháp trừng phạt khác (Xin xem Bộ Luật Lao Ðộng Việt Nam, sửa đổi bổ sung năm 2006).

Lâu nay, báo chí thường hay kêu việc doanh nghiệp thuê nhân công không ký hợp đồng lao động, không đóng bảo hiểm cho công nhân phổ biến gần như 100% ở các doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Hậu quả công nhân phải chịu, theo lời ông Phạm Minh Thành, phó giám đốc Bảo Hiểm Xã Hội, trong 6 tháng đầu năm 2008 “đã có hàng trăm trường hợp đau ốm, thai sản không được thanh toán bảo hiểm y tế. Ðương nhiên, phần 6% người lao động đóng từ tiền lương của mình có thể sẽ bị chủ sử dụng lao động chiếm dụng, một khi doanh nghiệp không thực thi trách nhiệm đóng BHXH (15% DN phải nộp).”

“Thành tích” mới nhất của công đoàn là tạo điều kiện cho doanh nghiệp “tính đến tháng 6, 2011, tổng số nợ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, và Bảo hiểm thất nghiệp trên toàn địa bàn thành phố Hà Nội đã lên tới trên 788 tỷ đồng, trong đó nợ trên 12 tháng của doanh nghiệp, đơn vị chiếm 24.8%.” (SGGP ngày 13/6/2011). Tại TPHCM, có trên 19,000 doanh nghiệp nợ bảo hiểm xã hội (SGGP ngày 17/02/2011).

Công đoàn không thể chối rằng không biết doanh nghiệp không đóng bảo hiểm cho công nhân, chỉ cần hỏi công nhân đã được phát thẻ (hay sổ) bảo hiểm chưa là sự việc rõ như ban ngày, nhưng công đoàn đã im lặng không làm gì cả, mặc cho tình trạng doanh nghiệp không đóng bảo hiểm cho công nhân kéo dài liên tục từ năm này sang năm khác. Chưa có một vụ nào kiện doanh nghiệp ra Tòa vì thiếu tiền bảo hiểm mà do công đoàn đứng ra thay mặt công nhân khởi kiện.

Chuyện mới nhất là trong thời kỳ bão giá ầm ầm, với mức lương 1,450,000đ/người/tháng công nhân công ty Giai Ðức (khu công nghiệp Phú Nghĩa, Chương Mỹ, Hà Nội) sống không nổi, ngày 23 tháng 6, 2011 bèn hè nhau đình công (tự phát) thì bị một lãnh đạo công ty ra lệnh cho bảo vệ tông xe thẳng vào công nhân, làm chết 1 người, bị thương nặng 6 người. Sau khi xảy ra án mạng, mới thấy bà Nguyễn Thị Hường (chủ tịch công đoàn công ty Giai Ðức) có mặt tại hiện trường để “trao đổi với công nhân và đọc thông báo quyết định tăng lương cơ bản, tăng các khoản phụ cấp.”

“Tuy nhiên, phần lớn công nhân có mặt đã không thỏa mãn với quyết định trên và yêu cầu phía công ty trong thời gian tới phải giải quyết thỏa đáng các chế độ, chính sách cơ bản.”

Ngày 21 tháng 6, 2011 đã nổ ra cuộc đình công lớn tại công ty Pou Yuen (Tân Tạo, Bình Tân) - nơi được xem là công ty có số lượng công nhân đông nhất tại Sài Gòn với hơn 65,000 lao động tham gia. Ngày 27 tháng 6, 2011, có hơn 10 ngàn công nhân xuống đường. Báo đài Việt Nam không đưa tin về vụ này. Nhưng báo nước ngoài đã đưa tin kèm theo hình ảnh, video đầy đủ. Hiện nay chưa có thông tin gì mới về vụ đình công sẽ còn tiếp tục hay đã chấm dứt.

Vai trò của công đoàn (nhà nước) như thế nào từ năm 1996 đến nay đã được thực tế chứng minh rõ. Hơn 14 năm qua, tuy mỗi ngày có 1.11 vụ đình công, nhưng chưa có vụ nào do công đoàn (nhà nước) đứng ra tổ chức, lãnh đạo để đòi quyền lợi cho công nhân. Có thể nói, việc mà công đoàn đã “hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ” nhất là làm cho 3,543 cuộc đình công của công nhân cả nước trở thành bất hợp pháp, tạo điều kiện cho “nhà nước ta” đàn áp bất cứ lúc nào. Có lẽ nhờ vậy, năm nào ngành công đoàn toàn quốc cũng kéo nhau ra Hà Nội hội họp, tổng kết, liên hoan với hàng loạt cá nhân, tập thể ôm bằng khen, huy chương đống đống?

Ngày 9 tháng 6, 2011, trong cuộc hội thảo lấy ý kiến đóng góp cho dự thảo sửa đổi Bộ Luật Lao Ðộng (BLLÐ), ông Mai Ðức Chính- phó chủ tịch Tổng LÐLÐ Việt Nam kiêm Tổng LÐLÐ Việt Nam vẫn cố tình làm trái Hiến Pháp. Ông Mai Ðức Chính cho rằng dự thảo đề ra ý kiến lập thêm ban đại diện công nhân là “đa nguyên công đoàn,” là “nhận thức hết sức nguy hiểm.” Ðiều này cho thấy các vị chóp bu công đoàn (dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN) chỉ nghĩ đến quyền lợi của chính họ mà không cần quan tâm đến quyền lợi của công nhân lao động đang sống đói ăn thiếu mặc, họ chỉ muốn quản lý, nắm giữ tất tần tật mọi thứ trong xã hội nhưng có quyền trong tay lại không làm được chuyện gì ích nước lợi dân.

Không làm được mà vẫn cố bám chặt, thâu tóm quyền hành, và tất cả mọi tư tưởng tiến bộ đem lại lợi ích cho người dân lao động nhưng làm giảm bớt uy quyền của đảng CSVN thì đều bị cho là “hết sức nguy hiểm.” Thật buồn cho thân phận người công nhân ở Việt Nam!

Tạ Phong Tần

TQ đòi VN ngưng phản đối chuyện Biển Ðông

BẮC KINH (TH) - Một viên chức quân sự cao cấp của Trung Quốc kêu gọi Hà Nội “hướng dẫn dư luận quần chúng” để “tránh làm mọi vấn đề trở nên phức tạp, thổi phồng, đa phương hóa và quốc tế hóa để bảo vệ mối quan hệ song phương và ổn định hòa bình an ninh ở khu vực xuyên qua các hành động cụ thể.”

Tướng Mã Hiểu Thiên (bên phải) phó tham mưu trưởng Quân Ðội Trung Quốc tiếp Tướng Võ Tiến Trung (bên trái) giám đốc Học Viện Quốc Phòng Việt Nam ở Bắc Kinh ngày 29 tháng 6, 2011. (Hình: Bộ Quốc Phòng TQ)



Mã Hiểu Thiên, phó tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc được tường thuật trên bản tin của báo mạng Bộ Quốc Phòng Trung Quốc nói như vậy với ông Võ Tiến Trung, trung tướng giám đốc Học Viện Quốc Phòng Việt Nam, khi ông này cầm đầu phái đoàn sang Trung Quốc.

Chuyến viếng thăm của ông Trung, tiếp theo sau chuyến đi của Thứ Trưởng Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn, có vẻ như Hà Nội muốn làm dịu xuống những căng thẳng đang diễn ra giữa hai nước mà một tướng Trung Quốc đe dọa dùng quân sự “cho Việt Nam một bài học” và cướp luôn những hòn đảo Việt Nam đang giữ ở Trường Sa.

Tuy ông Thiên không nói thẳng ra những gì đã xảy ra trên Biển Ðông nhưng người ta hiểu điều ông muốn ám chỉ là gì.

Theo sự tường thuật của báo mạng nói trên, ông Mã Hiểu Thiên “hy vọng phía Việt Nam giải quyết các vấn đề nhạy cảm một cách thích hợp và hướng dẫn dư luận quần chúng và tâm lý đám đông.”

Khi ông Hồ Xuân Sơn đến Bắc Kinh ngày 25 tháng 6, 2011 vừa qua, báo chí cũng cho thấy ông đã bị nhà cầm quyền Hoa Lục đòi dẹp các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Tuy bắt phía Việt Nam cấm dân biểu tình hay báo chí viết bài đả kích Trung Quốc, những lời cảnh cáo hay đe dọa của các chức sắc Bắc Kinh vẫn thấy xuất hiện trên báo chí nước họ.

Căng thẳng bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc leo thang hồi tháng qua khi tàu Trung Quốc cản trở và cắt cáp thăm dò dầu khí của Việt Nam ngay trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam theo công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) mà cả hai nước đều là thành viên.

Việt Nam lên án Trung Quốc vi phạm chủ quyền của nước mình trong khi Bắc Kinh cáo buộc ngược lại. Phát ngôn viên Ngoại Giao Việt Nam từng tố cáo Trung Quốc “biến khu vực không tranh chấp” của Việt Nam thành “khu vực tranh chấp” theo chính sách bá quyền của Bắc Kinh.

Nhà cầm quyền Hà Nội chỉ giới hạn tới tối đa các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội và Hải Phòng nhưng không hoàn toàn cấm hẳn.

Nhà cầm quyền Hà Nội xưa nay chưa khi nào loan báo tập trận hải quân nhưng sau khi xảy ra hai vụ cắt cáp đã tổ chức một lần nhưng cũng chỉ nằm sâu trong biển phía mình. Ðối lại, Bắc Kinh loan báo tổ chức ít nhất 6 cuộc tập trận qui mô khác nhau của nhiều binh chủng, không kể những lời đe dọa trên báo.

Bản thông cáo chung giữa thứ trưởng Ngoại Giao của hai nước đều cam kết thương thuyết giải quyết tranh chấp trong hòa bình và hữu nghị nhưng trong sự thức đẩy của Trung Quốc, đòi hỏi giải quyết song phương không có sự can thiệp của một nước thứ ba. Bắc Kinh công khai bày tỏ thái độ dị ứng với sự tham gia giải quyết tranh chấp của Hoa Kỳ dù dưới bất cứ hình thức nào.

Bắc Kinh rất khó chịu từ năm ngoái khi bà Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố ở Hà Nội là Hoa Kỳ “có lợi ích quốc gia trên Biển Ðông” và hô hào giải quyết các tranh chấp trên Biển Ðông bằng các cuộc thương thảo đa phương. Bắc Kinh lập lại rất nhiều lần đòi hỏi thương thuyết song phương với từng nước nhỏ để dễ hà hiếp. (TN)

Nguồn Người Việt.

Dân nhặt được xấp phiếu bầu cử gian lận

CÀ MAU (TT) - Hôm 28 tháng 6, một người bán cá ở huyện Trần Văn Thời, Cà Mau vô tình nhặt được một xấp phiếu bầu đếm được 86 lá đựng trong gói nhựa màu đen vất ở đống rác ven đường.

Số phiếu bầu nhặt được. (Hình: báo Tuổi Trẻ)



Bà này tên Trịnh Kim Hoa mang đến giao nộp cho tỉnh Cà Mau mới biết đó là phiếu bầu các ông nghị hội đồng nhân dân một xã thuộc huyện Trần Văn Thời.

Cuộc điều tra ban đầu cho biết đó là số phiếu bầu đã được các cử tri sử dụng trong ngày bầu cử cuối tháng qua để “chọn mặt gửi vàng.” Ứng cử viên có tên bị gạch trong hầu hết các phiếu bầu nói trên đã tìm cách đánh tráo bằng những lá phiếu khác.

Vụ lùm xùm này đang làm dư luận cử tri huyện Cà Mau hoang mang vì thấy hết còn tin nổi chuyện bầu cử của nhà nước cộng sản Việt Nam.

Dân Cà Mau nổi loạn vì bác sĩ bỏ bệnh nhân đến chết

CÀ MAU (TH) - Ðêm 29 tháng 6, hàng trăm người dân thị trấn Năm Căn thuộc tỉnh Cà Mau đã đưa xác chết một cô gái đặt giữa lối vào và đập phá nhiều phòng bệnh viện đa khoa Cái Nước.

Dân thị trấn Năm Căn nổi loạn đập phá nhà bác sĩ ca trực để chết người. (Hình: Thanh Niên)



Tất cả bác sĩ và điều dưỡng viên hoảng sợ phải cởi bỏ áo blouse giả dạng dân thường để tránh cuộc bạo động. Sợ người dân manh động, bệnh viện này phải điều động xe cứu thương chuyển một số bệnh nhân đến bệnh viện khác nằm điều trị.

Sáng ngày 30 tháng 6, người dân lại mang thi thể cô gái nạn nhân diễn hành trên các con đường lớn của thị trấn, thu hút hàng ngàn người dân hiếu kỳ làm kẹt đường kéo dài một cây số.

Một số người tiếp tục đập phá cổng rào bệnh viện và sau đó kéo tới nhà riêng của một số bác sĩ phá cổng, cạy két sắt, mang đi nhiều tài sản, trong đó có nhà riêng của ông giám đốc bệnh viện Năm Căn tên Trần Thiện Thanh và ông bác sĩ trực tên Nguyễn Duy Tú. Gia đình của ông Thanh lẫn ông Tú vội vàng chuyển đến nơi khác tạm ngụ để lánh nạn.

Theo báo Thanh Niên, cô gái bất hạnh tên Dương Thị Thu Hiền 16 tuổi ngụ tại thị trấn Năm Căn, Cà Mau trước đó sống với bà ngoại vì cha mẹ ruột quá nghèo phải đi tỉnh khác mưu sinh. Hiền đang là công nhân một nhà máy chế biến tôm ở Cà Mau.

Vào đêm 27 tháng 6, Hiền đến bệnh viện thăm nuôi bà ngoại đang nằm điều trị tại đây. Cô được một nhóm bạn rủ đi hát karaoke vào khoảng 10 giờ đêm. Cho đến 3 giờ sáng ngày 28 tháng 6, người dân trong xóm phát giác Hiền nằm bất động trên đường gần nhà nên đưa vào bệnh viện cứu cấp. Vì nhà cháu quá nghèo không có tiền nộp trước nên bệnh viện không nhận cứu chữa mãi cho đến khi có người thương tình bảo lãnh thì họ mới cho nhập viện.

Người nhà cô gái nói rằng Hiền bị hôn mê từ đó nhưng các bác sĩ khám bệnh không chịu cấp cứu, nại cớ Hiền nằm vạ chứ không có bệnh gì trầm trọng và còn bảo người nhà đưa về nhà. Gia đình của cô gái quỳ lạy xin cứu giúp nhưng kíp trực lạnh lùng bảo “nếu không bằng lòng thì cứ chuyển sang bệnh viện khác.”

Theo báo Tuổi Trẻ, các nhân chứng cho biết bà ngoại của cô gái bất hạnh đã đập cửa phòng bác sĩ trực đến 6 lần nhưng các y bác sĩ ca trực đều thản nhiên, không quan tâm đến bệnh trạng của cô Hiền. Tình trạng này kéo dài cho đến 4 giờ rưỡi sáng ngày 29 tháng 6, cô Hiền trút hơi thở cuối cùng.

Cũng theo báo Thanh Niên, người ta nghi cô bé Hiền bị hiếp dâm và đánh vào đầu bị chấn thương sọ não.

Sự khác nhau giữa chúng tôi và các anh

Bùi Vũ Châu (danlambao)


Giữa chúng tôi và các anh có những cái khác nhau.
Chúng tôi hiểu rằng chúng tôi chỉ là con người và các anh cho rằng các anh văn minh hơn con người.
Chúng tôi xây dựng nền văn minh cho dân tộc và các anh khai thác nền văn minh của dân tộc để hưởng thụ.
Chúng tôi yêu đồng bào và các anh yêu đồng bọn.




Chúng tôi có lý tưởng quốc gia và các anh có lý tưởng quốc tế.
Chúng tôi can đảm cá nhân và các anh đê tiện tập thể.
Chúng tôi thương xót các anh vì cho rằng các anh ngu dốt hơn chúng tôi và các anh tiêu diệt chúng tôi vì các anh cho rằng chúng tôi hiểu biết hơn các anh.
Chúng tôi vẫn ảo tưởng các anh là đồng bào và các anh quy chụp chúng tôi là phản động.


Chung quy cũng vì chúng tôi khác các anh.
Khốn nạn thay, chúng tôi và các anh cùng mang dáng vóc con người, cùng là chủng người da vàng và cùng là người Việt Nam!


Và chúng tôi bị các anh cai trị vì chúng tôi nhân đạo hơn các anh.


Bùi Vũ Châu (danlambao)

Hoành tráng đêm "đóng hộp yêu nước" của Thành Đoàn

Sea Free - Theo tin từ một đồng nghiệp, Đoàn Thanh niên sẽ tổ chức một cuộc biểu tình tuần hành bắt đầu lúc 17h đến 22h. Số lượng tham gia dự tính khoảng 10.000 người. Điểm tập trung xuất phát tại sân Quân khu 7, lộ trình chi tiết mình chưa nắm được.


( Sẽ cập nhật thông tin sau...)


Cập nhật :

17h tan sở, mình cùng anh bạn đồng nghiệp ăn vội một tô cháo rồi thẳng tiến nhà thi đấu Quân khu 7.


Trời đổ mưa mỗi lúc một nặng hạt. Nghĩ bụng kiểu này cuộc tuần hành đêm nay coi như hủy bỏ rồi. Thôi cứ đến rồi xem diễn tiến ra sao. Đến nơi, điều mình không ngờ là có khá đông thanh niên mặc áo xanh đứng trong khu vực nhà thi đấu. Wow! Tuổi trẻ nhiệt tình quá ta, không biết lộ trình tuần hành thế nào? Mưa lớn thế này có tiến hành được không? Nói tóm lại tất cả vẫn chỉ là nghi vấn vì phía Ban tổ chức không tiết lộ kế hoạch chi tiết. - Cứ đến nhà thi đấu Quân khu 7 sẽ có thông báo cụ thể!


Phải mất gần 20' mới gởi xe được vì lượng người dồn đến rất đông trong khi trời mưa to và chỉ có 1 người ghi thẻ (sau có bổ sung thêm 1 người).


Khi gởi xe xong vào bên trong, thấy các nhân viên an ninh đứng ở cửa cầu thang và một số thanh niên chìa tấm vé mời, mình chợt hiểu. "Đóng hộp lòng yêu nước" rồi! Chẳng biết cảm giác của các chú các bác hồi đi học tập cải tạo được nghe thông báo mang đồ dùng cá nhân trong khoảng một tuần lễ rồi sau đó là mút mùa thiên thu có giống như mình lúc này không?


Mặc dù trời còn mưa nhưng mình vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng, cảm giác gần như bị lừa dối. Thôi, cứ nhận vé mời vào xem thế nào.


18h45: Bên trong nhà thi đấu, sân khấu trang hoàng với chủ đề "Vì biển đảo quê hương".


Người điều khiển dẫn dắt màn khởi động của chương trình. Ban đầu là màn chạy cờ trên khán đài và trao cho đại diện hải quân. Nhưng cuối cùng chỉ thấy mấy thanh niên đứng gấp cờ hơi bị lâu và thiếu chuyên nghiệp (chắc trời mưa to hải quân đến trễ :)


Sau đó là màn thi cắt giấy và xếp hình bản đồ Việt Nam trên sân khấu, gồm 3 đội tham gia.

Phần còn lại của màn khởi động ngót một giờ đồng hồ là điệp khúc đứng lên, ngồi xuống, vẫy cờ và hát. Có lẽ vốn bài hát hơi ít nên người điều khiển cứ lặp lại mấy giai điệu "tùng tùng xèng xèng"... Có cảm giác người ta muốn lấp đầy không gian và thời gian bằng mọi thứ âm thanh vui nhộn huyên náo.


19h45: Hai hàng ghế đại biểu vẫn còn vắng hoe, chẳng biết chương trình chính sẽ bắt đầu lúc mấy giờ đây?


20h30: Tiết mục chính thức đầu tiên là Tự hào đi lên Việt Nam.


Vài tiết mục nữa thì có 1 vị lên đọc bài. Không biết nên dùng từ gì cho hợp đây nữa, diễn văn thì không thể được vì nó thiếu vẻ trang nghiêm, phát biểu càng không đúng vì nó chẳng mang lại cảm xúc gì. Nói tóm lại là không lôi cuốn khán giả.

Mình đã phát ngán lên tận cổ vì chương trình thiếu hẳn sự chân thành, không phản ánh chân thực tình hình Biển Đông và Hoàng Sa.


Mình ra về khi có tiết mục giao lưu với người dân Trường Sa. Mình là dân Khánh Hòa mà lạ gì mấy chương trình này. Tệ một điều là không có được một phút mặc niệm những người lính đã nằm lại nơi đáy biển vì sự vẹn toàn lãnh thổ quốc gia.


Ra bên ngoài mới phát hiện thêm một vở hài kịch. Hành lang và cầu thang gần như chật kín người. Ngạc nhiên quá, khán đài vẫn còn rất nhiều ghế trống mà sao thế này. Xuống chân cầu thang gặp 2 nhân viên an ninh đứng chặn mới vỡ lẽ: - Không cho về sớm!


A cái ...ĐM (chửi thề trong bụng) Yêu nước mà cũng bị ép nữa chứ. Không muốn làm căng nên mình hỏi 2 nhân viên an ninh: - Toilet chỗ nào anh? Tôi muốn đi vệ sinh!


- Quay trở lại trên (vô nhà thi đấu) rồi ra ngả kia!


M... kiếp, chỉ cần đi qua 2 nhân viên này rồi rẽ trái 5 bước chân là đến WC, mà hắn bảo quay lên lại rồi ra ngả kia là ngả nào? À, tóm lại là không được ra ngoài.


Có một tay béo tốt lưng đeo bộ đàm ra đứng giữa cầu thang lên lớp đại khái là: lòng tự hào dân tộc của các anh đâu mà muốn về sớm??!!


Nghe mắc ói, định ra miệng chứi nhưng may kìm lại được. Đem Tổ Quốc với Danh Dự và Trách Nhiệm mà nói với hạng này khác gì đờn gẩy tai trâu. Mục tiêu của mình thoát ra sớm để về đính chính lại cái tiêu đề "Tin nóng..." chứ không thì xấu hổ với bà con trong giới blog quá.


Đảo lên một lượt không thấy cửa ra nào thuận tiện hơn, đành quay trở xuống. Thấy mấy em sinh viên đang năn nỉ 2 tay an ninh:


- Tụi em đói quá rồi anh ơi, hồi chiều không nói rõ chương trình nên chưa chuẩn bị...


Mình điên tiết rồi nên không nhịn nữa, lầm lũi đi xuống thẳng vào giữa 2 tên an ninh. Hắn chặn lại: - Đi đâu?


Mình gằn từng tiếng: - C h á n - r ồ i... M u ố n - v ề - đ ư ợ c - k h ô n g?


- Lệnh trên không cho!


- Lệnh đâu? Ai ký? Đưa đây coi!


- Một em nữ trong đám thanh niên chạy đến can: - Có gì từ từ nói anh...


2 nhân viên an ninh xuống giọng:


- Dạ, tụi em chỉ làm theo lệnh sếp thôi. Ông đó là sếp kìa, anh lên nói ổng đi, tụi em chỉ làm theo lệnh!


Mình chạy lên đầu cầu thang theo hướng tay chỉ, hỏi: - Anh là chỉ huy ở đây hả? - Đâu có!


Bực thật, đi xuống lại cầu thang thì thấy chỉ còn 1 tay an ninh. Hắn quay lưng ngó lơ, vậy là mình đi qua, thẳng đến WC, xong lấy xe về...


Sea Free


Nguồn : http://sea2com.multiply.com/journal/item/109/109


***

Bài tường thuật trên Báo Tuổi Trẻ :


Hào hùng đêm "Vì biển đảo quê hương"


TTO - Khoảng 3.500 đoàn viên thanh niên TP.HCM đã tham gia chương trình "Vì biển đảo quê hương" vào tối nay 30-6 tại Nhà thi đấu Quân khu 7 (Q.Phú Nhuận, TP.HCM).


Chương trình được dàn dựng công phu, hoành tráng, thật sự đã truyền cảm hứng và niềm tự hào về biển đảo quê hương, trân trọng yêu thương từng tấc đất, tấc biển mà cha ông đã đổ bao mồ hôi xương máu để gầy dựng.


"Vì biển đảo quê hương" do Thành Đoàn TP.HCM, báo Tuổi Trẻ, Đài Truyền hình TP.HCM phối hợp thực hiện.


Từ 19g30, hàng ngàn đoàn viên thanh niên đã cùng ký tên, gửi thông điệp với chủ đề "Thanh niên thành phố vì biển đảo quê hương”.


Các tiết mục văn nghệ được trình diễn thể hiện niềm tự hào về Tổ quốc, sự kiên cường của các chiến sĩ đang ngày ngày bảo vệ biển đảo quê hương, tâm tình đồng bào gửi người lính đảo... Cụ thể, các ca khúc được biểu diễn: Ta tự hào đi lên, ôi Việt Nam; Chúng ta là An Tiêm của đảo Trường Sa, Khát vọng, Biển ơi hãy lên tiếng, Tâm tình gởi anh lính đảo, Bài ca không quên...


Anh Nguyễn Văn Hiếu, Thành ủy viên, Bí thư Thành Đoàn TP.HCM phát biểu: "Hy vọng chương trình sẽ mang đến cho các đồng chí, đoàn viên thanh niên nhiều tình cảm để từ đó nâng cao ý thức trách nhiệm và có hành động cụ thể để góp phần xây dựng đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta mãi mãi trường tồn".

Phó bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thị Thu Hà đọc những thông điệp của bạn trẻ thành phố với chủ đề "Thanh niên thành phố vì biển đảo quê hương” - Ảnh: Hoàng Thạch Vân

Các ca sĩ trong trang phục Hải quân Việt Nam - Ảnh: Hoàng Thạch Vân

Nhiều phóng sự do Phòng Truyền hình báo Tuổi Trẻ thực hiện về những hoạt động của TP.HCM và cả nước hướng về biển đảo quê hương, hoạt động xây dựng và bảo vệ biển đảo quê hương... được trình chiếu trong chương trình thật sự mang đến nhiều cảm xúc cho người xem.

Dịp này, đại diện nhiều đơn vị đã trao bảng tượng trưng số tiền đóng góp cho quỹ "Vì Trường Sa thân yêu" do Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP.HCM phát động và chương trình "Góp đá xây Trường Sa" do báo Tuổi Trẻ - Thành Đoàn TP.HCM khởi xướng với tổng số tiền hơn 2,5 tỉ đồng.

Ông Phạm Chánh Trực (thứ tư từ trái sang, nguyên phó bí thư Thành ủy TP.HCM) và anh Nguyễn Văn Hiếu (thứ sáu từ trái sang, Thành ủy viên, Bí thư Thành Đoàn TP.HCM) trao tặng lá cờ Tổ quốc thiêng liêng cho đại tá Nguyễn Đức Vượng (thứ 5 từ trái sang, phó chính ủy Vùng 4 hải quân) - Ảnh: Hoàng Thạch Vân

Hàng ngàn bạn trẻ với lá cờ Tổ quốc trên tay hòa giọng cùng những giai điệu về đất nước, biển đảo quê hương - Ảnh: Hoàng Thạch Vân


Một trong những nội dung xúc động của chương trình là cuộc trò chuyện trực tiếp qua điện thoại với người dân và chiến sĩ tại Trường Sa. Những tràng pháo tay của các bạn trẻ không dứt sau mỗi chia sẻ thấm đượm tình yêu thương mảnh đất thiêng liêng này và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất, tấc biển của Tổ quốc.


Thượng tá Phạm Văn Trung - chính trị viên đảo Trường Sa - nói qua điện thoại: "Sự quan tâm của đất liền là động lực to lớn để quân dân Trường Sa vượt qua bao khó khăn gian khổ, trụ vững nơi đầu sóng ngọn gió, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Cán bộ chiến sĩ xin hứa kiên quyết bảo vệ biển đảo".

Ca khúc Ta tự hào đi lên, ôi Việt Nam được biểu diễn bởi Danh Hùng và đội hợp xướng Nhà hát Giao hưởng vũ kịch TP.HCM - Ảnh: Hoàng Thạch Vân


Hình ảnh lá cờ Tổ quốc thiêng liêng có diện tích 9x6m được hàng ngàn đoàn viên thanh niên chuyền tay nhau qua khán đài trong giai điệu ca khúc "Tổ quốc yêu thương" và cuối cùng được trang trọng trao cho đại tá Nguyễn Đức Vượng - phó chính ủy Vùng 4 hải quân - mang ý nghĩa gửi trao tình cảm đặc biệt của tuổi trẻ TP.HCM đến quân dân biển đảo.


TRUNG UYÊN


http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/444554/Hao-hung-dem-Vi-bien-dao-que-huong.html

Cầu vượt và tầm nhìn

Trọng Đảng (Tiền Phong) - Không chỉ các chuyên gia mà nhiều người dân Thủ đô cũng thót tim khi một chuyên gia nêu ý kiến rằng có khả năng 3 cây cầu vượt cả ngàn tỷ đồng vừa xây dựng sẽ bị phá bỏ để phục vụ một dự án giao thông mới.


Tuy chỉ là phương án được các chuyên gia đưa ra nhưng nó cũng làm cho người ta liên tưởng đến việc đập bỏ này giống như đập bỏ những ngôi nhà dân trước đây để xây cầu vượt. Theo các chuyên gia xây dựng, khi thành phố chưa có quy hoạch chi tiết cho mạng lưới giao thông thì làm bất kỳ công trình nào cũng cần tính toán và lắng nghe ý kiến từ nhiều phía. "Chuyện về tương lai 3 cây cầu vượt có lẽ chẳng có gì phải nói nếu như trước đó nó được xây dựng với kết cấu thép trên một mặt bằng chưa có quy hoạch ổn định", PGS. TS Nguyễn Quang Đạo, trường Đại học Xây dựng Hà Nội cho hay.


Việc nhiều người dân và chuyên gia bị thót tim chỉ được giải tỏa một phần khi thông tin về việc phá bỏ 3 cầu vượt được Văn phòng UBND TP Hà Nội khẳng định là không có chủ trương, còn đại diện các chủ đầu tư cũng kịp thời trấn an rằng, họ chưa tính đến phương án phá cầu vượt khi dự án chưa có tiền để làm tiếp (!?). Không biết chuyện đường trên cao "đè" lên trên cầu vượt đã được các nhà quy hoạch giao thông dự tính ngay từ khi làm cầu vượt, hay đó cũng là một giải pháp tình thế, một cú giật mình của chính những người làm quy hoạch? Theo ông Đào Ngọc Nghiêm - Phó Chủ tịch Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Hà Nội, sau vụ này người dân Thủ đô vẫn giật mình bởi cách quy hoạch và làm dự án hiện nay. Theo ông Nghiêm, không chỉ cầu vượt mà tình trạng dự án chồng dự án vẫn diễn ra phổ biến ở Hà Nội hiện nay. "Một tuyến đường, một nút giao thông đang có từ 2 đến 3 dự án chồng chéo và kéo lùi tiến độ của nhau là chuyện bình thường", ông Nghiêm nhận xét.


Theo khảo sát của Tiền Phong, hiện các nút Ngã Tư Sở, Ngã Tư Vọng, Mai Dịch, Nguyễn Trãi - Khuất Duy Tiến… là ví dụ cụ thể cho các nhận định trên. Không chỉ có đường vành đai 3, tại nút Nguyễn Trãi - Khuất Duy Tiến hiện còn có đường bộ, đường sắt trên cao và hầm chui cơ giới, tức là 5 dự án trọng điểm trên một nút giao thông, trong đó có dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông được phê duyệt gần 5 năm nay nhưng vẫn nằm bất động.


Sau đường gom và đường trên cao vành đai 3 được triển khai, không biết các dự án còn lại sẽ phân chia không gian ở nút Nguyễn Trãi - Khuất Duy Tiến như thế nào, liệu có chuyện dự án đi trước phế bỏ dự án đi sau? Các chuyên gia, nhà khoa học liệu có còn phải lên tiếng như câu chuyện của 3 cây cầu vượt? Câu chuyện về những cây cầu vượt ở Hà Nội rất cần được soi chiếu và minh định bởi một tầm nhìn vượt xa hơn thực tại.


Trọng Đảng


http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/Chuyen-Hom-Nay/543413/Cau-vuot-va-tam-nhin.html

Há miệng mắc quai

Phạm Trần - Mình là nạn nhân mà lại đi xin “cầu hòa” thì chỉ có thể chủ động bởi kẻ yếu hèn không còn biết đến liêm sỉ của con người, nói chi đến chuyện thay mặt cho Lãnh đạo một quốc gia như trường hợp Hồ Xuân Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao, đã làm trong cuộc gặp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc tại Bắc Kinh ngay 25/06 (2011) để chuyển ý kiến của lãnh đạo Việt Nam tới lãnh đạo Trung Quốc về quan hệ hai nước và tình hình Biển Đông thời gian gần đây.

Cuộc họp đã diễn ra đúng một tháng sau ngày tầu Hải giám của Trung Hoa ngang nhiên xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tới 80 hải lý, (bên trong phạm vi 200 hải lý) đề trấn áp và cắt giây cáp Tầu Bình Minh 2 khi Tầu này đang thực hiện công tác thăm dò đáy biển cho Công ty Dầu khí Việt Nam tại vùng biển tỉnh Phú Yên.

Sau đó, đến ngày 9-6, một tầu đánh cá lớn khác của Trung Hoa đã tấn công trực diện tầu Viking II, cũng làm công tác thăm dò đáy biển cho Công ty Dầu khí Việt Nam trong lãnh hải Vũng Tầu.



Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga, lần đầu tiên, đã nói mạnh: “Việt Nam kiên quyết phản đối hành động của phía Trung Quốc phá hoại, cản trở các hoạt động thăm dò khảo sát bình thường của Việt Nam trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, gây thiệt hại lớn cho Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam. Hành động này đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của mình, vi phạm Công ước Luật Biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc, trái với tinh thần và lời văn của Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ký giữa ASEAN và Trung Quốc năm 2002 cũng như nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam và Trung Quốc. Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt ngay, không để tái diễn những hành động vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đồng thời bồi thường thiệt hại cho phía Việt Nam”.


Vậy cuộc họp giữa Hòang Xuân Sơn và Đới Bỉnh Quốc kết qủa ra sao ?


Bản Thông tin báo chí chung hai bên, do Thông tấn xã Việt Nam phổ biến ngày 27-6 (2011) viết rằng : “Ngày 25-6 tại Bắc Kinh, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn, đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam đã gặp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc, chuyển ý kiến của lãnh đạo Việt Nam tới lãnh đạo Trung Quốc về quan hệ hai nước và tình hình Biển Đông thời gian gần đây.


Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc đã trình bày lập trường và chủ trương của phía Trung Quốc về việc phát triển quan hệ song phương và vấn đề trên biển. Trước đó, Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn đã hội đàm với Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Trương Chí Quân.

Hai bên cho rằng, quan hệ Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định, đáp ứng nguyện vọng chung và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước Việt-Trung, có lợi cho hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực.

Hai bên nhấn mạnh cần kiên trì đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc phát triển theo đúng phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Hai bên khẳng định, cần tích cực thực hiện nhận thức chung của lãnh đạo hai nước, giải quyết hòa bình các bất đồng trên biển giữa hai nước thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị; áp dụng biện pháp có hiệu quả, cùng nhau duy trì hòa bình và ổn định tại Biển Đông; tăng cường định hướng đúng đắn dư luận, tránh lời nói và hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị và lòng tin của nhân dân hai nước; đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết “Thỏa thuận về các Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc”; thúc đẩy việc thực hiện “Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và các công việc tiếp theo, cố gắng sớm đạt tiến triển thực chất.”


Sau khi về đến Hà Nội, Hoàng Xuân Sơn vội vã tiếp xúc với Báo chí của đảng để nói thêm những điều còn úp mở trong Thông báo chung.


Sơn nói : “Nội dung Thông điệp (của cuộc họp) tập trung vào 3 điểm chính sau:


1. Khẳng định Việt Nam luôn coi trọng quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt, Việt Nam sẽ nỗ lực cùng với Trung Quốc để thúc đẩy quan hệ hữu nghị giữa hai nước ngày càng thiết thực, hiệu quả hơn vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định, hợp tác của khu vực và thế giới.


2. Bày tỏ quan ngại về những vụ việc vừa qua ở Biển Đông; đồng thời khẳng định rõ lập trường của Việt Nam đối với vấn đề Biển Đông, nhấn mạnh Việt Nam chủ trương duy trì hòa bình ổn định trên Biển Đông, đề nghị các bên nghiêm túc thực hiện “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông”, giải quyết tranh chấp và các vấn đề nảy sinh bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982. Đề nghị hai bên thực hiện nghiêm túc thỏa thuận của cấp cao hai nước, không có những việc làm gây phức tạp thêm tình hình, không để vấn đề Biển Đông ảnh hưởng đến quan hệ hai nước.


3. Nêu một số kiến nghị cụ thể về việc thúc đẩy quan hệ hai nước trong thời gian tới, như việc duy trì tiếp xúc cấp cao, tổ chức phiên họp lần thứ 5 Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc tại Hà Nội.”


Hồ Xuân Sơn còn nói: ”Nhận thức chung giữa lãnh đạo cấp cao hai nước đã được ghi nhận trong các Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc nhân các chuyến thăm của lãnh đạo cấp cao hai nước, gần đây nhất là Tuyên bố chung tháng 10/2008 nhân dịp Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng thăm Trung Quốc. Theo đó, hai bên khẳng định quan tâm gìn giữ hòa bình, ổn định ở Biển Đông, tuân thủ nghiêm túc nhận thức chung giữa lãnh đạo cấp cao hai nước và tinh thần “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông”, duy trì cơ chế đàm phán vấn đề trên biển, căn cứ nguyên tắc và chế độ pháp lý đã được xác định bởi luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước Luật biển của LHQ năm 1982 tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên có thể chấp nhận được, tích cực nghiên cứu và bàn bạc về hợp tác cùng phát triển để tìm ra mô hình và khu vực thích hợp. Trong quá trình đó, hai bên cùng nỗ lực gìn giữ tình hình ổn định ở Biển Đông, không áp dụng hành động làm phức tạp hóa hoặc mở rộng thêm tranh chấp. Hai bên đồng ý, với nguyên tắc dễ trước khó sau, tăng cường hợp tác trên các lĩnh vực như nghiên cứu khoa học hải dương, bảo vệ môi trường, dự báo khí tượng thủy văn, thăm dò khai thác dầu khí, tìm kiếm cứu hộ trên biển, tàu hải quân đi thăm lẫn nhau, xây dựng cơ chế trao đổi thông tin trực tiếp giữa quân đội hai nước.”

Có 2 vấn đế cần làm sáng tỏ : Từ lâu, Bắc Kinh đã không coi “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông” giữa Trung Hoa và Hiệp hội gồm 10 nước Đông Nam Á (ASEAN) ký tại Nam Vang năm 2002 có gía trị ràng buộc các bên ký kết phải tuân thủ vì Văn kiện này không có tính cách pháp lý mà hòan tòan tùy thuộc vào thiện chí của mỗi quốc gia.


Thứ hai, việc hợp tác “thăm dò khai thác dầu khí”, theo quan điểm của Việt Nam và các nước trong ASEAN chỉ có thể diễn ra trong vùng “còn tranh chấp” như khu vực Trường Sa chứ không thể nào được thực hiện trong vùng biển đã có chủ quyền lãnh thổ như trường hợp Hòang Sa của Việt Nam.


Ngược lại phía Trung Hoa lại đòi hợp tác khai thác cùng có lợi ngay trên vùng biển Trung Hoa tự nhận của mình đã do Bắc Kinh tự vẽ giống hình “Lưỡi Bò”, hay vùng “9 đoạn” chiếm diện tích từ 80 đến 85% diện tính của Biển Đông, tức lấn sang vùng biển của nước khác thay vì tại vùng chưa có ranh giới rõ ràng như ở Trường Sa.

Các bản tin của phía Việt Nam và lời tuyên bố của Hoàng Xuân Sơn không hế nói đến Công hàm của Phạm Văn Đồng ngày 14 tháng 9 năm 1958 gửi Chu Ân Lai, Tổng lý của Trung Hoa thời bấy giờ, nhìn nhận tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của Bắc Kinh bao gồm của hai quần đào Hòang Sa và Trường Sa mà thời đó thuộc quyền cai qủan của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam.


Hành động của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa miền Bắc Cộng sản lúc bấy giờ có dụng ý gì thì không ai biết. Những nhân chứng quan trọng nhất như Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Duy Trinh đều đã chết nên “hành động lịch sử vô trách nhiệm” này của đảng CSVN đã để lại hệ lụy cho dân tộc đến ngày nay.

Bằng chứng đã được Hồng Lỗi, Phát ngôn nhân của Bộ Ngọai giao Trung Quốc nhắc khéo với phía Việt Nam trong Cuộc họp báo ngày 28-6 (2011).


Theo Tân Hoa Xã của Trung hoa, Xinhua, thì Hồng Lỗi đã kêu họi Việt Nam hãy “thi hành sự đồng thuận về vấn đế Biển Đông đã đạt được trong chuyến thăm Trung Quốc tuần qua của đặc phái viên của Việt Nam, Hồ Xuân Sơn.”

(China on Tuesday called on Vietnam to implement a bilateral consensus on the South China Sea issue that was reached during the China visit of Vietnam's special envoy Ho Xuan Son last weekend.)

Hông Lỗi nói tiếp : “ Chúng tôi đã thảo luận sâu rộng với phiá Việt Nam về vấn đề Biển Đông trong thời gian có cuộc thăm viếng của đặc sứ, và hai bên đã đồng ý giải quyết vấn đề tranh chấp qua tham khảo hữu nghị và tránh mọi động thái có thể làm phức tạp thêm vấn đề.”

(We had in-depth discussions with the Vietnamese side on the South China Sea issue during the visit of the special envoy, and the two sides agreed to solve disputes through friendly consultations and avoid making moves that may aggravate or complicate the issue," said Foreign Ministry spokesman Hong Lei at a press briefing.)

“Chúng tôi hy vọng phiá những người Việt Nam sẽ cùng với chúng tôi thực thi sự dồng thuận và cố gắng bảo vệ hòa bình và sự ổn định của Biển Đông.”

(We hope the Vietnamese side will implement the consensus together with us and make efforts to safeguard peace and stability of the South China Sea," Hong said.)

Một lần nữa, phiá Trung Hoa nhắc lại lập trường cố hữu không thay đổi rằng : “Trung Quốc đã tái khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi trên tất cả các đảo ở Biển Đông và vùng nước xung quanh.”

(China has repeatedly stated its indisputable sovereignty over the South China Sea islands and their surrounding waters.)

Bản tin của Tân Hoa Xã viết tiếp : “ Tài liệu lịch sử của Trung quốc chỉ rõ vào năm 1958 rằng, Chính phủ Trung quốc đã tuyên bố chủ quyền trên các đảo ở Biển Đông là phần lãnh thổ của Trung quốc, và nguyên Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng đã bầy tỏ đồng ý của ông trong Công hàm Ngọai giao gửi tới nguyên Thủ tướng Chu Ân Lai.”

(Chinese historical records show that in 1958, the Chinese government claimed the islands in the South China Sea as part of China's sovereign territory, and then Vietnamese Premier Pham Van Dong expressed agreement in his diplomatic note to then Premier Zhou Enlai.)

Vẫn theo Tân Hoa Xã thì không hề có sự phản kháng của bất cứ quốc gia nào đối với chủ quyền của Trung quốc trên khu vực cho đến thập niên 1970 khi các nước, kể cả Việt Nam và Phi Luật Tân lên tiếng dành một phần chủ quyền.

(There was no dissension from any country on China's sovereignty over the area until the 1970s, when countries including Vietnam and the Philippines claimed partial sovereignty.)

“Và sau một thời gian dài thương thảo, Đặng Tiểu Bình mới đưa ra sáng kiến đề nghị rằng hãy gác sang một bên những tranh chấp để cùng hợp tác khai thác khu vực.”

(After long-term negotiations and disputes, Deng Xiaoping initiated his proposal on the issue that put aside the disputes and offered joint exploitation in the region.)

Sau hi nhắc lại Thỏa hiệp Nam Vang năm 2002 giữa Trung Hoa và Hiệp hội các nước Đông Nam Á về “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông” , hãng Tân Hoa Xã (Xinhua) còn tiết lộ : “ Vào tháng 3 năm 2005, 3 Công ty Dầu khí Trung Hoa, Việt Nam và Phi Luật Tân đã ký chung một Thỏa hiệp lịch sử tại Manila về cùng hợp tác tìm kiếm dầu và hơi đốt tại vùng tranh chấp ở Biển Đông.”


(In March 2005, three oil companies from China, Vietnam and the Philippines signed a landmark tripartite agreement in Manila to jointly prospect oil and gas resources in the disputed South China Sea.)

CÔNG HÀM PHẠM VĂN ĐỒNG

Tuy Tân Hoa Xã của Trung Hoa không nêu lý do tại sao họ lại lôi Công hàm của Phạm Văn Đồng ra để nhắc nhở Việt Nam phải tôn trọng những gì đã nói trong bối cảnh tranh chấp mới giữa hai nước, nhưng mục tiêu chiếm chủ quyền ở Biển Đông của Bắc Kinh thì đã rõ.

Vấn đề bây giờ là trách nhiệm của đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam phải trả lời như thế nào để có thể sống yên thân với người Phương Bắc và với chính người dân Việt Nam.

Trong khi chờ đợi thì mọi người hãy bình tĩnh đọc bức Công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng, nguyên văn như sau :


"Thưa đồng chí Tổng lý

Chúng tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí Tổng lý rõ:

Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc.

Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa trên mặt bể.

Chúng tôi xin kính gửi đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng".

Hà-nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958

(Ký tên-Đóng dấu
Phạm Văn Đồng
Thủ tướng Chính phủ
Nước Việt-Nam Dân chủ Cộng Hòa)


Hành động cúi đầu khẩu phục Nhà nước Tầu khi ấy của Phạm Văn Đồng dù với mục đích gì chăng nữa cũng không sao xoá được vết nhơ trong lịch sử, vì Bức Công hàm đã nói rõ cái tâm địa “phản nước, hại dân” của một người đứng đầu Chính phủ-/-

Phạm Trần

Tháng 6. 2011 là cái mốc lịch sử: Đảng đang chống lại Nhân dân!

Âu Dương Thệ - Nếu hiểu ý nghĩa thâm thuý của câu "chở thuyền là nước và lật thuyền cũng là nước", nói tới quan hệ giữa nhân dân và chính quyền thì chúng ta thấy rằng, hiện nay nước không còn muốn chở thuyền nữa. Bởi vì những người đang ngồi trên con thuyền chỉ toàn những phần tử hèn nhát với kẻ thù của dân tộc, nhưng lại vô cùng tàn ác với dân và cực kì tham nhũng!




*


Biển Đông dậy sóng: Ý chí đấu tranh cương quyết của nhân dân và thái độ cúi đầu,
ba phải của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị !


Tình hình khẩn trương và nổi bật nhất ở VN và Đông Nam Á trong mấy tuần qua là việc nhà cầm quyền Bắc kinh đã có những hành động xâm lược rất ngang ngược ở biển Đông. Chỉ trong vòng hai tuần ban lãnh đạo Cộng sản Trung quốc đã hai lần cho hải quân Trung quốc công khai và trắng trợn tấn công các tầu thăm dò địa chấn của Tập đoàn dầu khí VN ngay trên những khu vực thuộc lãnh hải của VN theo Công ước Quốc tế về Luật biển. Thật vậy, ngày 26.5 ba tầu hải giám Trung quốc (một lực lượng hải quân trá hình dân sự) đã xâm nhập hải phận VN và cắt dây cáp của tầu Bình minh 02 thuộc Tập đoàn dầu khí VN chỉ cách Phước tuy 120 hải lí. Nhưng hải quân và không quân của Quân đội Nhân dân VN đã không được phép can thiệp và ngăn cản. Nên chỉ hai tuần sau, ngày 9.6, các tầu ngư chính và các tầu đánh cá của Trung quốc đã mở cuộc tấn công thứ hai vào tầu Viking II. Lần này họ còn ngang ngược cho tầu hải quân đội lốt đánh cá chạy thẳng để phá cáp của tầu Viking II.


Các hành động có chủ ý này của Bắc kinh theo đuổi hai mục tiêu rõ rệt: Coi biển Đông là thuộc Trung quốc và tìm cách độc chiếm tài nguyên ở biển Đông, trong đó phải kể tới trữ lượng rất lớn về dầu khí và khí đốt. Rõ ràng đây là những hành động thù nghịch của nhà cầm quyền Bắc kinh, xâm phạm chủ quyền và an ninh của VN và vi phạm Công ước về biển của Liên hiệp quốc.


Từ khi nổ ra các cuộc tấn công ngang ngược của Bắc kinh cho thấy phản ứng và thái độ rất đối chọi nhau giữa một bên là đại đa số nhân dân VN, dư luận quốc tế và bên kia là nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị ở VN!


1. Sự phẫn uất của đại đa số nhân dân và lòng can đảm của giới trẻ


Trước chính sách xâm lăng ngang ngược của Bắc kinh coi biển Đông như cái ao của Trung quốc, trong khi ấy nhóm cầm đầu CSVN vẫn giữ thái độ im lặng, không dám cho các lực lượng Quân đội Nhân dân bảo vệ chủ quyền ở biển Đông, chỉ cho Phát ngôn viên Bộ ngoại giao nhai lại những ngôn ngữ nhàm chán, cho nên đại đa số nhân dân VN rất bất bình với Bắc kinh và bất mãn với nhóm cầm đầu CSVN.


Suốt bốn tuần qua vào các ngày Chủ nhật, mặc dầu bị công an mật vụ cấm cản, hàng ngàn người đã tham dự các cuộc biểu tình trước sứ quán Trung quốc ở Hà nội và Toà Tổng lãnh sự Trung quốc ở Sài gòn giương cao các khẩu hiệu, biểu ngữ tố cáo chính sách xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh. Phần lớn là những người trẻ, sinh viên học sinh. Đặc biệt có cả những giáo sư, chuyên viên, văn nghệ sĩ tên tuổi và cả nhiều cán bộ cao cấp đã về hưu của đảng CSVN đã nhập cuộc các đoàn biểu tình để cùng chia xẻ lòng can đảm và bất mãn của giới trẻ. Ở đây chỉ nêu ra ba trường hợp tiêu biểu: Điển hình như cựu Đại sứ Nguyễn Trung đã viết bài phân tích kết án những sai lầm của Hà nội trong suốt hai thập niên qua khiến cho VN đang bị lệ thuộc Trung quốc cả tư tưởng, chính trị lẫn kinh tế. GS Nguyễn Huệ Chi dù đã trên 70 tuổi và là một trong những người chủ trương báo điện tử Bauxite VN, một tờ báo đang được sự hậu thuẫn của hàng trăm ngàn trí thức trong nước và hàng triệu độc giả theo dõi, cũng đã tham dự cuộc biểu tình ở Hà nội ngày 12.6. Ông Lê Hiếu Đằng, một thời đã gắn bó với chế độ và từng giữ chức Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc ở Sài gòn cũng đã tham dự cuộc biểu tình trước toà Tổng lãnh sự Trung quốc ở Sài gòn ngày 5.6 đã nói thẳng với công an mật vụ tìm cách ngăn cản cuộc biểu tình và được hiểu cũng muốn nhắn những người cầm đầu chế độ là “Anh đứng về phía nào, Việt Nam hay Trung Quốc?”. Đặc biệt nữa là ngày 25.6 cả hàng trăm nhân sĩ tên tuổi trong nước đã cùng kí tên trong Tuyên cáo Đặc biệt yêu cầu những người cầm đầu chế độ phải để cho nhân dân thực hiện quyền tổ chức biểu tình chống xâm lược Trung quốc.


2. Đa số dư luận quốc tế bất bình với Bắc kinh và chia xẻ sự lo ngại với nhân dân ta


Không chỉ nhân dân VN tỏ lòng căm phẫn trước chính sách xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh, mà ngay cả nhiều chính khách trên thế giới và các nhà khoa học quốc tế đã công khai lên tiếng trước sự đe doạ an ninh khu vực và quốc tế của nhà cầm quyền Bắc kinh. Tại cuộc Hội thảo quốc tế củaTrung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế vào hai ngày 20-21.6 tại Washington, chính Thượng nghị sĩ McCain, từng là ứng cửa viên Tổng thống Hoa kì đã cảnh cáo Bắc kinh, các đại diện của Asean, Ấn trong cuộc Hội thảo này và nhiều nước khác phê bình những luận cứ thiếu khoa học của một số nhà nghiên cứu Trung quốc và kết án các hành động đe doạ hoà bình ở Đông Nam Á của Bắc kinh.


Mới đây, ngày 22.6 Tổng thống Phi luật tân B. Aquino- là nước cùng với VN đang có tranh chấp trực tiếp với Trung quốc về quần đảo Trường sa, cũng đã công khai cảnh cáo nhà cầm quyền Bắc kinh không được phép tiếp tục các hành động lấn chiếm xâm lược ở biển Đông. Đặc biệt nữa là ngày 27.6 Thượng viện Mĩ đã ra Quyết nghị kết án chính sách bành trướng và gây hấn của Bắc kinh tại biển Đông.


3. Nhưng cho tới nay nhóm cầm đầu CSVN, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng, vẫn buộc chặt với kẻ thù dân tộc


Phải nói là ngạc nhiên đến mức sửng sốt, vì cho tới nay những người cầm đầu chế độ độc tài toàn trị ở VN vẫn giữ thái độ ba phải đối với chính sách xâm lược ngang ngược của Bắc kinh. Trong khi thanh niên, sinh viên học sinh, trí thức và cả cán bộ đảng viên dám can đảm biểu tình chống xâm lược Bắc kinh thì nhóm cầm đầu CSVN đã cho Thông tấn xã VN, một cơ quan trực thuộc Ban bí thư đảng CSVN, xuyên tạc các cuộc xuống đường của nhân dân VN. Không những thế, giữa lúc hải quân Trung quốc xâm phạm hải phận VN và phá hoại tài sản trên biển của VN thì họ còn cho phép hải quân VN tổ chức tuần tra chung với hải quân Trung quốc vào 2 ngày19-20.6, rồi sau đó lại cho tầu hải quân VN sang thăm Trung quốc từ 21.6 mà họ gọi là "thăm thân hữu".


Khó hiểu hơn nữa là, sau khi tờ Hoàn cầu thời báo, một bộ phận của Trung ương đảng Cộng sản Trung quốc, công bố bài bình luận ngày 21.6 chính thức đe doạ dạy cho VN bài học lần thứ hai:


"Thương thuyết với Việt Nam về một giải pháp hoà bình, hay trả lời sự khiêu khích bằng cách phản kích về chính trị, kinh tế, hay thậm chí cả quân sự. Chúng ta phải minh bạch về khả năng lựa chọn thứ hai, để Việt Nam phải tỉnh táo về vấn đề Biển Nam Trung Hoa."


Nhưng trong Bản Thông tin chung Trung quốc-VN ngày 25.6 sau các cuộc hội đàm của Thứ trưởng ngoại giao CSVN Hồ Xuân Sơn - trong tư cách là "Đặc phái viên của Lãnh đạo VN" - với Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc đã vẫn nhắc lại "16 chữ vàng" và "4 tốt" :


"Hai bên nhấn mạnh cần phải kiện trì bất di bất dịch thúc đẩy quan hệ đối tác chiến lược toàn diện Trung-Việt không ngừng phát triển lên phía trước theo phương châm " Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" và tinh thần " Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt".


Trong cuộc phỏng vấn của Thông tấn xã VN ngày 27.6 với cái tựa "Thông điệp của lãnh đạo cấp cao Việt Nam về Biển Đông", Hồ Xuân Sơn ngay trong điểm đầu cũng lập lại:


"Khẳng định Việt Nam luôn coi trọng quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt"


Người ta không thể hiểu được lập trường rất quái gở và sai lầm của lãnh đạo CSVN, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng: Tại sao Bắc kinh đang thực hiện các chính sách xâm lấn và thù nghịch với VN một cách công khai và ngang ngược đến như thế, nhưng ông Trọng vẫn coi như không có chuyện gì xẩy ra và còn tiếp tục buộc VN "hợp tác chiến lược toàn diện" với kẻ thù của dân tộc? Và thậm chí vô tri đến mức ngớ ngẩn vẫn lập lại hai câu vừa giả dối vừa lừa bịp của Bắc kinh đã mớm cho là "16 chữ vàng" và "bốn tốt". Nguyễn Phú Trọng hãy thử hình dung, một người láng giềng của ông đã công khai chiếm đất, lấn sân và còn đánh đập giết con cái của ông, nhưng ông vẫn hớn hở ca tụng người láng giềng là người tốt !!!


Những gì mà một người bình thường không thể tưởng tượng được, nhưng người đứng đầu chế độ độc tài toàn trị Nguyễn Phú Trọng lại không cảm thấy như vậy. Chả thế mà năm trước ông Trọng đã cấm Quốc hội bàn về căng thẳng trên biển Đông với câu nói bất hủ: Tình hình biển Đông không có gì mới! Và mới đây Nguyễn Phú Trọng vẫn tỏ ra kính nể và hãnh diện được Hồ Cẩm Đào chiếu cố:


“Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như … Đảng Cộng sản Trung quốc cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội”.


Bắc kinh đã ngang ngược công khai xâm phạm chủ quyền và phá hoại sinh hoạt kinh tế của VN như thế, nhưng nhân dân VN không thể hiểu được, tại sao nhóm cầm đầu CSVN lại vẫn chỉ nhai lại những lời toàn toàn sai trái của Bắc kinh. Rõ ràng họ đã tự thể hiện thái độ hèn nhát va cúi đầu. Cũng vì thế nên quốc tế không thể ủng hộ VN tích cực trong cuộc tranh chấp với Trung quốc trên biển Đông, vì thái độ ba phải, không rõ ràng và không dứt khoát với Bắc kinh của nhóm cầm đầu CSVN.


Trong các tuần lễ vừa qua Nguyễn Phú Trọng đã xuất hiện nhiều dịp trong các hội nghị lớn ở trong nước cũng như trong chuyến thăm Lào vào cuối tháng 6, nhưng tuyệt đối không một lần nào kết án các hành động xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh.


Thái độ câm như hến của Nguyễn Phú Trọng giải thích điều gì? Có phải ông ta sợ là, nếu công khai lên tiếng chống Bắc kinh thì Hồ Cẩm Đào sẽ huỷ việc mời ông Trọng sang thăm Trung quốc như hai bên đã dự tính? Hay Bắc kinh sẽ dùng sức ép kinh tế, vì Bắc kinh đang kiểm soát cả cái bụng của VN nữa, vì số ngoại tệ dự trữ của VN không đủ để trả nợ mức nhập siêu rất cao với Trung quốc?


Những hành động xâm lấn vô cùng trắng trợn như thế của Bắc kinh, nhân dân ai cũng phẫn uất, dư luận thế giới rất lo âu, nhưng thật là vô cùng quái đản là, người đứng đầu chế độ là Nguyễn Phú Trọng lại vẫn yên lặng, câm như hến. Như thế ông Trọng đã tự chứng tỏ trước nhân dân VN và thế giới về thái độ bất lực và vô trách nhiệm trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và danh dự tổ quốc!


* * *


Trong khi đất nước đang phải đối diện trước nguy cơ xâm lăng của phương Bắc thì các hoạt động chính của Nhà nước CSVN lại không đặt trọng tâm vào việc đoàn kết dân tộc nhưng lại chỉ lo củng cố quyền hành cho những người có quyền lực. Thật vậy, trong khi đất nước đang phải đối đầu với những hành động xâm lấn của Bắc kinh và nhân dân rất căm phẫn thì trong thời gian gần đây ban lãnh đạo mới của đảng CSVN vừa được thành lập từ Đại hội 11(1.2011) đã giao cho Ban bí thư Trung ương và quan trọng nhất là Ban Tuyên giáo Trung ương mở hàng loạt các hội nghị quan trọng nhằm mục tiêu được họ gọi là "học tập, quán triệt và triển khai Nghị quyết Đại hội 11". Điều dư luận chú ý là, trong các hội nghị này Đinh Thế Huynh, tân Uỷ viên Bộ chính trị và tân Trưởng ban Tuyên giao trung ương đã được coi là người quán xuyến và bao thầu, là cái đinh trong các hội nghị liên quan tới tư tưởng và đường lối của nhóm cầm đầu mới. Ai cũng biết, ngay một ngày trước khi Đại hội 11 khai mạc thì Đinh Thế Huynh đã họp báo nói thẳng là, VN không cần có dân chủ đa nguyên! Lập trường bảo thủ và sai lầm của Đinh Thế Huynh chỉ lập lại các tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng!


Sau ba Hội nghị cấp miền Bắc, Nam và Trung vào cuối tháng 4 và đầu tháng 5 với sự tham dự của hàng ngàn cán bộ cao cấp tư tưởng và tuyên giáo trong cả nước, trong các tuần lễ gần đây hàng loạt hội nghị Tuyên giáo cấp bộ, ngành, thành phố và các tỉnh cũng đã được triệu tập. Trong số này đáng chú ý là, tại Hội nghị của Quân uỷ Trung ương và Đảng uỷ Công an Trung ương Đinh Thế Huynh cũng là người chỉ đạo. Ngoài ra, ngày 21.6 là ngày kỉ niệm "báo chí Cách mạng" Đinh Thế Huynh cũng đã ra chỉ thị cho báo chí của chế độ trong tình thế mới.


Trong các hội nghị này họ nhấn mạnh những gì và tránh những vấn đề nào? Mặc dù các hội nghị do Bộ chính trị giao cho Ban bí thư và Ban tuyên giáo thực hiện vào đúng thời điểm đất nước đang sôi sục phải đối đầu với các hành động xâm lấn của Trung quốc, nhưng trong các hội nghị này tuyệt nhiên không thảo luận tới vấn đề cực kì bức xúc của đất nước. Trái lại các cán bộ chủ chốt tham dự chỉ được Trương Tấn Sang và nhất là Đinh Thế Huynh giải thích một chiều về các Nghị quyết của Đại hội 11 là: Cương lĩnh Chính trị 2011, Chiến lược kinh tế trong thời gian tới và Điều lệ Đảng.


Nhưng ai cũng biết, thi hành các Nghị quyết này là chỉ để duy trì và củng cố chế độ độc đảng theo tư tưởng Mác-Lênin đã hoàn toàn bị thực tế phủ nhận, đề cao vai trò chủ đạo của Kinh tế Nhà nước nhằm phục vụ quyền lợi của những phần tử có quyền lực và cũng để duy trì các ổ nuôi tham nhũng và đục khoét ngân quĩ quốc gia. Cụ thể khủng khiếp nhất là vụ Tập đoàn Vinashin đã gây ra một khoản nợ trên 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD). Nhưng sau đó các uỷ viên Bộ chính trị đã họp kín và tự tha bổng cho nhau!


Chính vì thế nhiều chuyên viên trí thức và cán bộ cao cấp đã về hưu đã và đang công khai phê bình các văn kiện sai lầm của Đại hội 11. Đáng chú ý nữa là, trong các hội nghị này, không thấy Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Đinh Thế Huynh phân tích và phê bình các hành động ngang ngược của Bắc kinh. Ngược lại họ chỉ nhấn mạnh là phải bẻ gẫy những hoạt động "diễn biến hoà bình" của nhân dân mà họ gọi là các lực lượng thù địch, đồng thời phải cảnh báo trước tình hình "tự diễn biến" của cán bộ đảng viên!


Cho nên không có gì ngạc nhiên là trong thời gian qua, khi các hội nghị này được rầm rộ tổ chức thì ngay báo chí của chế độ cũng bị ngăn cấm tường thuật về biến cố 26.5 - ngay cả các tờ điện tử Cộng sản, Nhân dân và Quân đội Nhân dân cũng im lặng trong một số ngày đầu! Trong khi ấy nhiều nhà dân chủ bị giam giữ và bị theo dõi, nhiều Blog điện tử bị phá hoại, trong đó phải kể tới tờ Bauxite VN vừa bị tin tặc phá hoại từ ngày 18.6. Theo thông cáo của tờ Bauxite thì lần này có tới “78% là máy của "người quen" từ VN" đã tham gia vào việc phá hoại tờ Bauxite VN. Việc này đã tự nói rõ, ai và cơ quan nào ở VN đã ra lệnh phá hoại và phục vụ ý đồ gì!


Như vậy rõ ràng là Ban bí thư và Ban Tuyên giáo trung ương mở hàng loạt các hội nghị trong các tuần vừa qua để cưỡng ép cán bộ, đảng viên học tập như con vẹt các văn kiện vừa sai lầm vừa lỗi thời cùa Đại hội 11, đồng thời còn "định hướng" cho báo chí, tức là bắt các nhà báo phải viết gì, viết như thế nào có lợi cho những kẻ có quyền lực. Như thế những việc làm đó chứng tỏ rằng, nhóm cầm đầu mới của CSVN đã đặt ưu tiên bảo vệ quyền lợi của những người có quyền lực cao hơn là nhiệm vụ bảo vệ lãnh thổ và danh dự tổ quốc!


* * *


Có thể rút ra kết luận gì về tình hình VN trong thời gian vừa qua? Kể từ Đại hội 11 mà điểm cao là từ cuối tháng 5 sau hai hành động xâm phạm lãnh hải VN và tấn công ngang ngược của hải quân Trung quốc vào các tầu của VN, chiều hướng nổi bật nhất là lòng dân và ý đảng đã trở thành đối nghịch với nhau. Trong khi giới chuyên viên trí thức, thanh niên và đại đa số nhân dân rất phẫn uất với Bắc kinh thì nhóm cầm đầu mới của chế độ độc tài toàn trị ở VN lại im hơi ngậm miệng với kẻ thù dân tộc, nhưng lại tìm mọi cách xuyên tạc cuộc tranh đấu của nhân dân và đàn áp những người dân chủ yêu nước.


Nếu hiểu ý nghĩa thâm thuý của câu "chở thuyền là nước và lật thuyền cũng là nước", nói tới quan hệ giữa nhân dân và chính quyền thì chúng ta thấy rằng, hiện nay nước không còn muốn chở thuyền nữa. Bởi vì những người đang ngồi trên con thuyền chỉ toàn những phần tử hèn nhát với kẻ thù của dân tộc, nhưng lại vô cùng tàn ác với dân và cực kì tham nhũng!


Tháng 6. 2011 là một khúc quanh lịch sử cận đại của VN, trong đó lòng dân đang đối nghịch với các ý đồ đen tối của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị! Nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng, đang chống lại nhân dân; chống lại thanh niên, các giới trí thức và chuyên viên; chống lại cả những cán bộ đảng viên còn biết giữ lòng tự trọng và danh dự tổ quốc!


Âu Dương Thệ
www.dcpt.org , www.dcvapt.net

Không thể cứ tiếp tục quyết định thay cho nhân dân!



Thác Bản Giốc đẹp tuyệt vời, nay VN chỉ còn sở hữu phần thác phụ và một nửa thác chính, TQ sở hữu một nửa thác chinh. Ảnh: panoramio.com




Từ trước đến nay, các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN luôn luôn hành xử như thể đất nước VN là “tài sản” riêng của đảng, hơn thế nữa, là của một nhóm những người giữ vị trí cao nhất-ta thường gọi là 14 ông vua tập thể trong Bộ chính trị.
Người dân từ lâu đã được “khuyên răn” rằng: không nên bận tâm đến chính trị, mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo.

Trước tất cả mọi vấn đề có liên quan đến vận mệnh đất nước, dân tộc, nhà cầm quyền giấu nhẹm thông tin với nhân dân, lẳng lặng và tùy tiện quyết định. Thời buổi này thì thông tin cũng khó mà giữ kín được mãi, nhưng nếu sau đó, người dân có tình cờ biết được điều gì thì cũng là “sự đã rồi”.

Như cái chuyện công hàm năm 1958 của ông cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, mãi sau này người dân mới được biết nội dung của nó, nhưng nhà nước thì vẫn lặng không có một lời giải thích. Thậm chí, khi Trung Quốc sử dụng công hàm này để bắt bẻ phía VN đã công nhận chủ quyền của họ trên biển Đông mà họ gọi là biển Hoa Nam, bao gồm cả các hòn đảo Hoàng Sa-Trường Sa như là một bộ phận thuộc lãnh thổ quốc gia của TQ, bây giờ lại “trở mặt”, đổi ý, Hà Nội cũng cứ nhất mực im lặng, coi như không nghe không thấy.

Các Hiệp ước biên giới trên đất liền được ký kết năm 1999 và Hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ VN-TQ năm 2000 nội dung ra sao, nhà nước VN đã nhân nhượng và chịu thiệt thòi quá nhiều cho phía Trung Quốc như thế nào, chúng ta đã mất chính xác bao nhiêu kilomet vuông đất, bao nhiêu dặm trên biển…nhân dân hoàn toàn không biết. Chỉ biết rằng những cái gì có thể nhìn thấy bằng mắt thường như toàn bộ Ải Nam Quan, phần chính thác Bản Giốc hay Cao điểm 1509 thuộc xã Thanh Thủy, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang (bây giờ Tàu gọi là Lão Sơn)…nay không còn thuộc về VN nữa!

Vụ bauxite Tây Nguyên cũng vậy, một mình ông Tổng Nông Đức Mạnh qua mặt cả Bộ chính trị, cam kết với Trung Quốc. Sau đó cả bộ sậu 14 ông vua cứ thế mà thông qua dự án này, mặc cho sự phản đối của hàng trăm hàng ngàn nhân sĩ, trí thức, nhà khoa học cũng như sự không đồng tình của đông đảo người dân.

Có thể kể ra hàng hà sa số những ví dụ để thấy rằng đất nước này không phải thuộc về của chung của 90 triệu người dân VN đang sống ở trong và ngoài nước, mà chỉ thuộc về họ-các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN, cùng với những ông quan to quan nhỏ trong bộ máy nhà nước từ trên xuống dưới. Nên họ muốn làm gì thì làm.

Còn hơn cả vua quan thời phong kiến.

Nhân dân thì liên tục bị lừa.

Gần đây, biển Đông lại dậy sóng bởi cách hành xử ngang ngược, hiếu chiến của Trung Quốc. Phản ứng của nhà nước VN được dư luận đánh giá là có vẻ cứng rắn hơn từ trước đến nay, nhưng vẫn có những sự mập mờ khó hiểu, tiền hậu bất nhất khiến người dân không thật sự an tâm.

Một mặt, báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục lên án, chỉ trích những hành động của nhà cầm quyền Trung Quốc. Người dân đã xuống đường phản đối TQ và vẫn tiếp tục kêu gọi xuống đường. Các học giả VN vẫn tiếp tục lên tiếng bày tỏ quan điểm về chủ quyền của VN trên biển Đông tại những cuộc hội thảo quốc tế. Một số nhân vật cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo của Đảng kể cả ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng cam kết sẽ làm tất cả để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ lãnh hải của VN. Hải quân VN thì tuyên bố tập trận bắn đạn thật. Lại có cả Nghị định 42/2011/NĐ-CP về việc “Các trường hợp được miễn gọi nhập ngũ trong thời chiến” có hiệu lực thi hành từ ngày 1/8/2011. Cứ như thể có chiến tranh đến nơi. VN cũng lên tiếng kêu gọi sự giúp đỡ của quốc tế, kể cả Hoa Kỳ, để làm giảm những căng thẳng, xung đột trên biển Đông. Cứ như thể, nhà nước VN cũng đồng lòng quyết tâm cùng với nhân dân, bảo vệ đất nước!

Nhưng bên cạnh đó, ngay lập tức lại có những hành động ngược lại.

Ngay giữa những ngày tình hình đang “nóng” nhất do tàu hải giám TQ ngang nhiên cắt cáp tàu Bình Minh 2 của VN, ông Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải liền chỉ đạo các cơ quan liên quan của thành phố khẩn trương “triển khai Dự án tổng thể xây dựng Cung hữu nghị Việt – Trung tại xã Mễ Trì, huyện Từ Liêm, thành phố Hà Nội….” Dự án này “do Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam chủ trì, xây dựng từ nguồn vốn viện trợ không hoàn lại 200 triệu nhân dân tệ (hơn 30 triệu USD) của Chính phủ Trung Quốc và một phần ngân sách của Việt Nam…” (Theo VNMedia).

Ngày 5.6, khi hàng trăm người ở Hà Nội và hàng ngàn ngưởi ở Sài Gòn nồng nhiệt xuống đường biểu tình phản đối những hành động hung hăng của nhà cầm quyền Trung Quốc, tất cả các diễn đàn độc lập, báo chí của người Việt ở hải ngoại và nước ngoài đều đưa tin, hình đầy đủ, thậm chí có cả video clip minh họa…Thì TTXVN lại đưa tin là “có một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM….Những người này tụ tập một cách trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, và sau khi được các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích, họ đã tự giải tán, ra về.” Đơn giản chỉ nhằm xoa dịu Trung Quốc, sợ TQ “mích lòng”!

Và những cuộc biểu tình sau đó đã có những hành vi bắt bớ, đàn áp diễn ra. Nhất là tại Sài Gòn. Các nghệ sĩ, trí thức, bloggers đã có mặt trong buổi biểu tình ngày 5.6 hoặc đã từng có những hành động tương tự vào năm 2007, đều bị bao vây, cô lập và ngăn chặn để họ không thể có mặt cùng các sinh viên, quần chúng!

Ngày 9.6, trong khi tàu TQ vẫn đang rượt đuổi, cướp tài sản của ngư dân VN, khi người dân vẫn đang sôi sục uất ức thì Đoàn Mặt trận Tổ quốc Việt Nam-tổ chức được gọi là của dân-lại đi thăm Trung Quốc. TTXVN đưa tin, thay mặt đoàn, “Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Trần Hoàng Thám khẳng định Việt Nam rất coi trọng mối quan hệ với Trung Quốc, đồng thời hy vọng hai bên sẽ kế thừa và phát huy tình cảm hữu nghị mà các lãnh đạo tiền bối nước đã dày công vun đắp, đưa quan hệ hợp tác Việt Nam-Trung Quốc phát triển lên tầm cao mới.”!

Chiều 18.6, hai tàu hải quân VN lại cùng với tàu của Hải quân Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc tham gia chuyến tuần tra liên hợp trên vùng biển vịnh Bắc Bộ!

Cùng lúc, báo chí TQ vẫn tiếp tục cao giọng “mắng mỏ” VN, đòi “tát cho VN vỡ mặt”, truyền hình TQ còn chiếu cả kế hoạch tấn công VN.

Tất cả những diễn biến này khiến dư luận trong nước cũng như trên thế giới không rõ đường lối, chính sách của Hà Nội như thế nào. Rõ là Hà Nội vẫn sợ. Đánh võ mồm thế thôi chứ vẫn sợ.

Thật ra, như nhiều nhà phân tích, bình luận chính trị trong ngoài nước cũng đã nhận xét, nguy cơ xảy ra chiến tranh vì những tranh chấp trên biển Đông là rất thấp, hầu như bằng không, ít nhất là trong thời điểm hiện tại cho tới vài năm nữa. Bởi, Bắc Kinh thừa hiểu rằng nếu xảy ra chiến tranh giữa TQ và các nước láng giềng ví dụ như VN, điều đó hoàn toàn không có lợi cho TQ. Trung Quốc chưa đủ mạnh đến mức muốn làm gì thì làm, bất chấp thế giới. Vả chăng, cứ thử nghĩ xem, trong khu vực châu Á, và ngay cả trên toàn thế giới, những quốc gia nào thực sự là bạn, là đồng minh của TQ?

Thực tế những ngày vừa qua cho thấy, mọi sự hung hăng gây hấn của TQ chỉ tạo điều kiện cho các nước láng giềng xích lại gần Hoa Kỳ và Hoa Kỳ có cơ hội để quay trở lại khu vực này, là điều mà TQ hoàn toàn không muốn chút nào.

Ngay trong Hội thảo an ninh biển Đông được tổ chức tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế ở Washington từ ngày 20 đến 21.6 đã cho thấy TQ bị thế giới chỉ trích khá nhiều về yêu sách đường lưỡi bò phi lý trên biển Đông cũng như cách hành xử trong thời gian qua.

Tiếp theo, ngày 27.6, Thượng viện Hoa Kỳ vừa nhất trí thông qua một nghị quyết không tán thành việc các tàu Trung Quốc sử dụng vũ lực tại Biển Đông, và khẳng định tiếp tục hỗ trợ cho hoạt động của quân đội Hoa Kỳ nhằm “giúp tự do lưu thông trong hải phận và trên không phận quốc tế ở Biển Đông”.

Có lẽ hơn ai hết, những cái đầu nóng ở Bắc Kinh đã hiểu rằng chưa đến lúc, và cần phải tạm lùi lại.

Tuy nhiên, không một ai ngây thơ mà tin rằng TQ sẽ từ bỏ tham vọng chiếm cứ biển Đông, cũng như tham vọng là nước giàu nhất, mạnh nhất, bá chủ toàn cầu trong một ngày không xa. Khi chưa làm được điều đó, Bắc Kinh sẽ tiếp tục luận điệu “trỗi dậy hòa bình” để trấn an các nước, tiếp tục “thao quang dưỡng hối” và chuẩn bị thêm vể mọi mặt.

Đảo Hoàng Sa của VN, nay đã thuộc về TQ. Ảnh: giacngo.vn
Đây cũng là cơ hội…cuối cùng, là thời gian cho VN kịp chuẩn bị về phần mình để tránh không bị rơi vào thế cờ chiếu bí khi TQ mạnh hơn nữa và quyết định dùng quân sự để giài quyết vấn đề biển Đông. Chuẩn bị có nghĩa là rút ra bài học từ những sai lầm trong quá khứ, trong việc lựa chọn con đường đi cho đất nước và chọn “bạn” mà chơi. Là tiến hành cải cách triệt để về mô hình thế chế chính trị, để đưa đất nước thoát khỏi sự nghèo nàn lạc hậu bế tắc hiện tại, lựa chọn các nước giàu mạnh, dân chủ, tiến bộ là bạn, là đồng minh v.v…

Thay vì như thế, người dân lại nhỉn thấy những dấu hiệu khác, từ phía nhà nước VN.

Và điều làm người dân lo lắng nhất là thông tin Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn, đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam đã gặp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc ngày 25.6. Thông cáo báo chí chung VN-TQ đăng trên TTXVN tuyên bố rằng hai bên sẽ “đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết “Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc”; thúc đẩy việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và các công việc tiếp theo, cố gắng sớm đạt tiến triển thực chất.”

Không rõ hai bên cam kết những gì nhưng bản tin “Trung Quốc thúc giục sự đồng thuận với Việt Nam trên vấn đề Biển Hoa Nam” trên Tân Hoa Xã ngày 28.6 viết:

“Trung Quốc hôm nay thứ Ba đã kêu gọi Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam (Biển Đông) vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước…”. Rằng: “Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam.” Đồng thời không quên nhắc lại: “Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố về chủ quyền không thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên Biển Hoa Nam và những vùng biển xung quanh các hòn đảo này.

Những hồ sơ lịch sử của Trung Quốc đã cho thấy rằng năm 1958, chính phủ Trung Quốc đã khẳng định các hòn đảo trên Biển Hoa Nam như là bộ phận thuộc lãnh thổ quốc gia của Trung Quốc, và kế đó Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng đã bày tỏ sự tán đồng trong bức thư ngoại giao ngắn của mình gửi tới Thủ tướng khi đó là ông Chu Ân Lai.

Chưa từng có sự bất đồng nào từ bất cứ quốc gia nào đối với chủ quyền của Trung Quốc trên khu vực này cho tới những năm 1970, khi các nước bao gồm Việt Nam và Philippines tuyên bố chủ quyền từng phần ở đây.”

Giọng điệu của phía TQ rõ ràng đã thành công trong việc gây ra sự hoang mang cho người dân VN khi không biết nhà nước VN đã thỏa thuận những gì, liệu có đầu hàng và “đi đêm” với TQ không. Đồng thời các nước, nhất là Hoa Kỳ cũng nửa tin nừa ngờ. Từ trước đến nay có lẽ một trong những lý do khiến Hoa Kỳ chưa mặn mà ủng hộ VN trong việc xung đột với TQ trên biển Đông, ngoài nguyên nhân do thể chế chính trị độc tài của VN, còn vì Hoa Kỳ sợ VN sẽ tìm cách đi dây giữa hai nước rồi một lúc nào đó lại thỏa hiệp với TQ.

Nay với mũi tên cùng lúc bắn cả hai con chim này, nhà cầm quyền TQ đang triệt để cô lập nhà cầm quyền VN, với chính người dân trong nước và với quốc tế để dễ bề tiến tới ép VN phải nhân nhượng về lãnh hải. Vì rõ ràng hiện nay chỉ có VN là quốc gia dễ bị ép nhất, VN không có đồng minh, VN đang phải đối diện với quá nhiều vấn đề trong nước, kinh tế VN lại đang phụ thuộc nặng nề vào TQ… Không có thời cơ nào hơn cho TQ lúc này để ép VN như đã từng ép thành công trước kia.

Sự im lặng, không minh bạch rõ ràng của nhà nước VN thực sự bất lợi cho họ về nhiều mặt, nhưng có vẻ như họ vẫn chưa chịu nhìn ra điều này.

Chỉ trừ phi họ nhân cơ hội này, thức tỉnh, chấp nhận hy sinh quyền lợi vì vận mệnh của đất nước, dân tộc. Song, cay đắng thay, điều đó chẳng khác nào ngồi mơ trúng số!

Chắc chắn Đảng và nhà nước cộng sản VN sẽ lại lựa chọn con đường đầu hàng, thỏa hiệp với TQ. Bởi vì đó là sự lựa chọn dễ dàng nhất, cho những kẻ đớn hèn và bất tài.

Nếu tiếp tục nhân nhượng, lãnh hải của VN rồi sẽ còn lại như thế này, theo đúng tham vọng của TQ! Ảnh: tuoitre.vn
Nghĩ mà thương cho người dân. Nhân dân xuống đường bị bắt bớ, sôi sục ký tên vào những bản tuyên cáo phản đối TQ…để cuối cùng “các ông vua tập thể” lại tiếp tục tự mình quyết định mọi việc.

Đã đến lúc người dân cần phải tỏ rõ thái độ với những người đang nắm quyền lãnh đạo đất nước rằng: đất nước là của chung mọi người VN, không của riêng một đảng phái, một chế độ, một nhúm người. Người dân có quyền được biết mọi chuyện liên quan đến vận mệnh đất nước. Hoặc họ phải minh bạch và dứt khoát đứng về phía nhân dân, chọn lựa con đường đúng để cứu nước, hoặc người dân phải đứng lên giành lấy quyền cứu nước trước khi quá muộn.

Khả năng Mỹ tham gia vào biển Đông

Việt Hà, phóng viên RFA
2011-06-30

Trước những căng thẳng gia tăng tại biển Đông, đã có nhiều tiếng nói từ các nước có liên quan trong khu vực và từ cơ quan lập pháp Hoa Kỳ yêu cầu Mỹ tham gia một cách tích cực hơn vào việc tìm ra giải pháp cho tranh chấp này.

AFP photo
Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt (P) bắt tay Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates tại Hội nghị thượng đỉnh An ninh châu Á tại Singapore ngày 03 tháng 6 năm 2011.

Vai trò của Mỹ

Thời gian gần đây, người ta thấy ngày càng nhiều những lời kêu gọi Mỹ phải can thiệp nhiều hơn vào khu vực này để đóng vai trò như một lực lượng cân bằng với một Trung Quốc có tiềm năng quân sự áp đảo đối với các nước đòi chủ quyền khác trong ASEAN.


Trong buổi tọa đàm về biển Đông vào ngày 13 tháng 6 tại Washington, thượng nghị sĩ Jim Webb đã nói:


“Tôi nghĩ chính phủ đã có những phản ứng quá yếu trước vấn đề này. Chúng ta nói không đứng về bên nào trong vấn đề chủ quyền có nghĩa là chúng ta đã tỏ rõ lập trường. Theo tôi chúng ta nên làm việc trong một diễn đàn đa phương để giải quyết vấn đề. Đây không chỉ là vấn đề chủ quyền mà còn nhiều tương lai kinh tế ở đó. Vì vậy Hoa Kỳ cần phải tham gia như một lực lượng cân bằng để đưa vấn đề này ra thảo luận. Việc Mỹ đứng lên và cho thấy khả năng lãnh đạo của mình để đưa vấn đề ra bàn thảo là hết sức quan trọng.”

“Việc Mỹ đứng lên và cho thấy khả năng lãnh đạo của mình để đưa vấn đề ra bàn thảo là hết sức quan trọng.


TNS Jim WebbNgay các nước có chủ quyền trên biển Đông thuộc khối ASEAN là Philippines và Việt Nam cũng đã bày tỏ mong muốn có sự tham gia của Mỹ vào vấn đề này. Tổng thống Philippines hồi đầu tháng sáu đã lên tiếng kêu gọi Mỹ giúp kiềm chế tham vọng của Trung Quốc trên biển Đông vì khả năng quốc phòng của Philippines quá yếu so với Trung Quốc.


Trong hội thảo về an ninh biển Đông diễn ra tại Washington hôm 20 tháng 6 vừa qua, các học giả Việt Nam cũng cho rằng Mỹ nên tham gia để giữ gìn hòa bình và ổn định trên biển Đông bởi Mỹ cũng có những lợi ích trong khu vực. Luật sư Nguyễn Duy Chiến, thuộc học viện Ngoại giao Việt Nam nói:


“Vấn đề Biển Đông có những khía cạnh rất là quan trọng mà tất cả các nước đều có lợi ích, ví dụ duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông, hoặc là thực hiện đầy đủ Tuyên bố về ứng xử của các nước về Biển Đông thì cái này nó cũng đáp ứng lợi ích của nhiều nước. Và ví dụ như Mỹ thì họ cũng có lợi ích trong vấn đề duy trì hòa bình ở Biển Đông, và có lợi ích trong vấn đề tự do hàng hải. Do đó sự đóng góp của tất cả các nước, trong đó có Mỹ, vào việc duy trì và tăng cường hòa bình và ổn định ở Biển Đông là rất cần thiết, và cái này hoàn toàn là đáng hoan nghênh.”


Mối liên hệ kinh tế - chính trị



Bản đồ khu vực ở biển Đông, nơi chính phủ Philippines đã tố cáo tàu quân sự Trung Quốc dỡ vật liệu xây dựng trái phép. AFP photo



Đã có những lo ngại căng thẳng trên biển Đông có thể dẫn đến xung đột vũ trang giữa Trung Quốc và các nước trong khu vực. Nhưng nếu xung đột có xảy ra, liệu Mỹ có thể can thiệp? theo giáo sư Renato Cruz De Castro, thuộc trường đại học De La Salle của Philippine thì điều này cũng rất khó nói bởi những khó khăn từ chính nước Mỹ.


“Điều duy nhất mà chúng ta có thể làm là cùng nhau tìm cách hạn chế Trung Quốc, và tất nhiên là phải dựa vào sức mạnh của Mỹ. Tuy nhiên nếu nhìn vào những gì mà nước Mỹ đang phải đối mặt, nhất là thâm hụt ngân sách thì chúng ta không thể không đặt câu hỏi là liệu Hoa Kỳ sẽ vẫn còn là cường quốc trên biển Thái Bình Dương trong vòng 3 cho tới 5 năm tới hay không? Và trong trường hợp đó thì chỉ còn cách là chấp nhận những cái gì không tránh khỏi một học thuyết Monroe của Trung Quốc đối với Đông Á.”


Tất nhiên Philippines đã có một hiệp ước quân sự với Mỹ mà theo đó nếu như tàu hay lãnh thổ của Philippines bị tấn công thì Mỹ sẽ phải bảo vệ đồng minh của mình. Nhưng nếu tấn công xảy ra đối với các khu vực đang tranh chấp giữa nhiều nước thì Mỹ lại không thể ra tay bảo vệ Philippines theo hiệp ước quân sự đã ký.


Theo một phân tích gia Đông Nam Á là tiến sĩ Ian Storey thì Mỹ có thể can thiệp tích cực hơn bằng cách gia tăng sự có mặt của mình trong khu vực.

“Mặc dù đúng là thực tế nước Mỹ đang phải đối mặt với khó khăn về kinh tế và ảnh hưởng tới ngân sách của họ. Nhưng Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Robert Gates đã nói rõ là Mỹ cam kết về mặt quân sự trong khu vực, sẽ tăng thêm sự có mặt của mình tại khu vực, và thắt chặt quan hệ với các nước khác trong khu vực.”

“Nếu nhìn vào những gì mà nước Mỹ đang phải đối mặt, nhất là thâm hụt ngân sách thì liệu Hoa Kỳ sẽ vẫn còn là cường quốc trên biển TBD trong vòng 3 cho tới 5 năm tới hay không?


GS Renato Cruz De CastroHồi giữa tháng sáu, Mỹ đã điều tàu chiến USS Chung Hoon, là tàu chiến hiện đại nhất của mình đến biển Đông và biển Sulu phía tây Philippines để theo dõi các hoạt động tự do hàng hải trong khu vực.


Mỹ cũng tham gia diễn tập với hải quân Philippine vào hôm 28 tháng 6 tại biển Sulu vốn chỉ cách biển Đông bởi đảo Palawan.


Lập trường của Mỹ


Tàu sân bay USS George Washington dẫn một tàu tuần dương tên lửa và ba tàu khu trục của Nhật Bản trong thời gian Mỹ-Nhật tập trận quân sự ở Thái Bình Dương vào ngày 10/12/2010. AFP


Tuy nhiên lập trường của chính phủ Mỹ từ trước tới nay đối với vấn đề biển Đông vẫn là không đứng về bất cứ bên nào đòi chủ quyền tại biển Đông. Vì vậy, sự can thiệp của Mỹ vào việc giải quyết tranh chấp là rất hạn chế. Giáo Sư Donald Emmerson, Giám đốc diễn đàn Đông Nam Á của đại học Stanford, Hoa Kỳ nhận xét:


“Mỹ không nên can dự bằng bất cứ cách nào cho thấy là Mỹ đang ủng hộ một bên nào đó trong tranh chấp này, vì việc này sẽ có tác dụng ngược, sẽ làm tình hình thêm xấu và sẽ làm cho việc giải quyết vấn đề thêm khó khăn. Tôi cũng không thấy có bằng chứng nào cho thấy là Mỹ sẵn sàng làm điều này. Đây là một trường hợp vô cùng phức tạp, và Mỹ không nên tham gia bằng bất cứ cách nào để có thể làm cho người ta hiểu là Mỹ bênh vực một bên nào đó.”


Theo giáo sư Emmerson thì ngay cả đề nghị để Mỹ làm trung gian cho các đối thoại giữa các bên liên quan cũng là không nên.


Việc Mỹ không phê chuẩn công ước về luật biển của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) hiện cũng bị coi là một cản trở cho việc Mỹ can thiệp tích cực hơn vào vấn đề biển Đông. Giáo sư Emmerson giải thích:


“Việc không phê chuẩn công ước này có nghĩa là nếu trong trường hợp Mỹ phải có lập trường nào trong vấn đề tranh chấp đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ theo công ước về luật biển mà Mỹ không tham gia, và điều này cực kỳ quan trọng.”


Đã có những thượng nghị sĩ kêu gọi việc phê chuẩn công ước này nhưng theo các phân tích gia thì điều này khó có thể xảy ra vì phe bảo thủ của Mỹ sẽ không muốn những hoạt động trên biển của Mỹ bị hạn chế bởi công ước này. Mặt khác, mặc dù chính phủ của tổng thống Obama rất muốn được phê chuẩn công ước này nhưng với cuộc bầu cử tổng thống sắp diễn ra vào năm tới thì, theo giáo sư Emmerson, những nỗ lực chính trị trong chính trường Mỹ sẽ được dồn vào các cuộc vận động tranh cử.

Và cuối cùng, tất nhiên dù Mỹ có muốn tham gia tích cực hơn nữa vào vấn đề biển Đông thì cũng không thể quên là Trung Quốc vẫn luôn có thái độ cứng rắn trong vấn đề này, tức là không muốn Mỹ can thiệp vào các tranh chấp trên biển Đông.

“Mỹ không nên can dự bằng bất cứ cách nào cho thấy là Mỹ đang ủng hộ một bên nào đó, vì việc này sẽ có tác dụng ngược, sẽ làm tình hình thêm xấu và sẽ làm cho việc giải quyết vấn đề thêm khó khăn.


GS Donald EmmersonCho đến lúc này, những gì mà người ta có thể nhìn thấy từ phía Mỹ vẫn chỉ là những lời tuyên bố về lợi ích của Mỹ trên biển Đông, kêu gọi các bên kiềm chế và ủng hộ một giải pháp hòa bình cho tranh chấp này. Tuy nhiên, rõ ràng với những diễn biến gần đây trên biển Đông, những hành động này của Mỹ dường như vẫn không đủ để trấn an các nước trong khu vực đang bị lấn lướt bởi sức mạnh quân sự và kinh tế của Trung Quốc.

Bản tin video tối 30-06 và sáng 1-7- 2011 của đài Á Châu Tự Do





Đảng Cộng sản VN trước giờ phút quyết định

Phan Nguyễn Việt Đăng viết cho RFA, Saigon
2011-06-30
Trên các trang mạng, sự thấp thỏm về chủ quyền biển đảo từ giới trí thức, sinh viên, blogger phản kháng...v.v có thể nhìn thấy rất rõ.

AFP
Bản đồ định vị quần đảo Trường Sa trong biển Đông.

Những ngày cuối cùng của tháng 6, bước qua đầu tháng 7, là những giây phút mà rất nhiều người nín thở chờ đợi kết quả của các vụ thương thuyết về chủ quyền Biển Đông giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.


Lo ngại chuyện “song phương”

Ở mạng xã hội Facebook, người ta cũng nhìn thấy nhiều tuyên ngôn nêu rõ ý nghĩa này, xuất phát từ các nhóm blogger ẩn danh yêu nước như Nhật Ký Yêu Nước, Talamot, Truyền thông Liên mạng...v.v Chẳng hạn như nhóm Talamot, ghi rõ trong hiển văn ngắn của họ là “Sự kiện lãnh đạo TQ và VN thỏa thuận riêng biệt với nhau về vấn đề Biển Đông cho chúng ta cảm giác bất an. Chúng ta cần phải đòi hỏi sự việc này được đem ra ánh sáng dư luận”.


Rõ ràng, cuộc thương thuyết giữa Trung Quốc và Việt Nam là một cái nồi đang đậy nắp kín, mà chỉ có số phận một dân tộc sẽ chịu thiệt thòi là Việt Nam. Ai quan tâm đến tương lai của đất nước, đều cảm thấy phập phồng, âu lo.


Nhưng quả thật, cũng có nhiều lý do để lo ngại và thấp thỏm. Nhất là một khi báo chí trong nước được lệnh hạ giọng chỉ trích Trung Quốc và và ém nhẹm những kết quả thương thuyết quan trọng.


Ngày 28.6, người Việt chỉ biết đến hiện tình đất nước của mình sau khi đọc được bản tin của Tân Hoa Xã, với nội dung hết sức bí hiểm là “Trung Quốc đã kêu gọi Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam [Biển Đông] vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước”.


Liệu các giá trị song phương còn đủ sức để áp dụng vào lúc nước sôi lửa bỏng này hay không? Thỏa thuận song phương là những gì? Trên trang điểm tin Ba Sàm, một trong những trang tin độc đáo nhất Việt Nam, có hàng triệu người xem và ủng hộ hiện nay, đã từng nhắc lại sự kiện tướng quân đội Đồng Sĩ Nguyên kêu gọi “2 Đảng hãy cùng ngồi lại với nhau” và chỉ trích gay gắt. Ít nhất là 2 lần, khi nhắc về sự kiện này, người điểm tin trên trang Ba Sàm đã gọi ông tướng này là một nhân vật “u mê”.


Có lẽ vì sự lo ngại cho một cuộc thỏa hiệp nào đó, mà bản tuyên cáo của giới văn nghệ sĩ, trí thức, sinh viên... cũng được ra đời. Ngày 25.6, bản tuyên cáo về hành động gây hấn, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam từ phía Trung Quốc lập tức có được sự hưởng ứng của nhiều quan vật quan trọng và quen thuộc trong, ngoài nước.


Ngày 26.6, Khối 8406 và nhóm linh mục Nguyễn Kim Điền cũng có tuyên cáo tương tự. Rõ ràng, các thông điệp này được đưa ra sau 3 cuộc biểu tình đầy giằng thúc trong các toan tính của Hà Nội nhằm thăm dò Bắc Kinh, người dân Việt Nam nói chung đều muốn nhấn mạnh một điều rằng họ đã quá mệt mỏi mối quan hệ mờ ám giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.


Điều mà người dân nào cũng hiểu rõ là Việt Nam cần minh bạch chấm dứt mối quan hệ gông cùm 16 chữ vàng ô nhục. Và đây là thời cơ vàng cho việc bước ra khỏi vòng tay ghê tởm đó của Bắc Kinh.


Đảng sẽ yêu nước?



Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates (P) và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng VN Phùng Quang Thanh trước cuộc họp đối thoại song phương Shangri-La hôm 04/6/2010. AFP


Dù cho Việt Nam có nhượng bộ, hạ giọng... thì chắc chắn dàn khoan nước sâu Marine Oil 981 của Trung Quốc không thể từ bỏ chuyện chọc vào các túi dầu ở ven đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Tân Hoa Xã cho biết Bắc Kinh đã mất 3 năm và hơn 900 triệu USD để xây dựng, và cũng vì vậy, Đảng Cộng sản Trung Quốc không thể vì mối tình giả tạo Việt - Trung mà từ chối thực hiện giấc mơ của họ.


Hãy hình dung khi dàn khoan dầu này được đặt sát nách Việt Nam, ít nhất là một lực lượng hải quân Trung Quốc không dưới 20 chiếc sẽ bao bọc dàn khoan này sẵn sàng nã đạn vào bất kỳ ai để bảo vệ chuyện cướp dầu trên biển.


Việt Nam sẽ mất dần, bị lấn dần biển và đảo, và chủ quyền, và vị thế... trong tiếng kêu thảng thốt và vô giá trị của người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam. Thậm chí các cuộc biểu tình phản đối của người Việt Nam dù được Nhà nước cho phép, cũng chỉ sẽ là một thứ trò vui cho Hệ thống cung đình Việt-Trung.


Năm 1987, khi nói về Việt Nam trong hệ thống xã hội chủ nghĩa, ông Phạm Văn Đồng có tuyên bố rằng “Việt Nam chỉ là một con chim trong đàn chim xã hội chủ nghĩa”. Nay thì hệ thống đó, không những tan rã, mà còn bị Liên hiệp Châu Âu xác quyết (năm 2006) là một hệ thống tội ác đối với nhân loại, qua nghị quyết 1481 được thông qua ở Strasburg (Pháp).


Việt Nam và Trung Quốc rốt cục chỉ còn lại là một mối liên quan của quyền lợi 2 Đảng, bất chấp ý nguyện của dân tộc. Lâu nay, qua các sự kiện được khai thác bởi báo chí quốc tế và chính trong nước, dân Việt ai cũng có thể nhìn rõ được Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ là mối giao hảo chia sẻ quyền lợi và quyền lực, mặc cả mua bán, chia chác tài nguyên, lãnh thổ... của tổ tiên người Việt Nam để lại.


Vào một thời điểm mà cả dân tộc đều nhìn ra chính quyền Trung Quốc không thể là bạn, liệu Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ cam đảm để làm lại, thay đổi thái độ và làm lại một quốc gia tự cường, độc lập khác hơn hay không?


Hay là Đảng Cộng Sản lại nhu nhược, bị thay máu, và sẵn sàng từ bỏ dân tộc, cội nguồn... để chấp nhận làm chư hầu tay sai cho Bắc Kinh?
Và Hà Nội cũng cần nên nhớ rằng, dù trong lịch sử hay tuyên truyền, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn ra sức nhắc nhở rằng kẻ thù của người Việt là Anh, là Mỹ, là Pháp... nhưng triệu triệu người dân thì vẫn luôn tâm niệm rằng từ thời cha ông họ, cho đến tận hôm nay, kẻ thù đáng sợ nhất vẫn là từ phương Bắc.

Nguồn RFA.