Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Tôi góp ý về Hiến Pháp 1992



GopYSuaDoiHPTôi không góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, mà góp ý về Hiến pháp 1992.
Là hạt cát trong sa mạc, vô cùng nhỏ bé, mất hút giữa đồi cát mênh mông, tôi chẳng là gì cả so với bất cứ ai là người Việt Nam, trừ tập đoàn CSVN, những kẻ sính nhân danh Việt Nam bằng môi mép nhưng mất căn tinh Việt Nam từ gốc rễ do tâm bệnh tôn thờ chủ nghĩa cộng sản, thứ chủ nghĩa đã bị nhân loại tống khứ ra khỏi dòng sinh hoạt xã hội.

Với tinh thần tự nguyện và ý thức về trách nhiệm của một kẻ dân dã quê mùa đối với quốc gia dân tộc, trong phạm vi hiểu biết giới hạn của mình, tôi tôn vinh những quan điểm mà nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên đã can đảm nêu lên trong “Vài Lời” của anh với Tổng Bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng. Tôi trọng vọng anh Kiên và đứng về phía anh mà nói với nhà cầm quyền đảng CSVN rằng: Không có chuyện sửa đổi Hiếp pháp mà chỉ có việc triệt tiêu Hiến pháp 1992, vô hiệu hóa nó hoàn toàn vì sự sống còn của Dân tộc và Tổ quốc Việt Nam.
Dứt khoát nó – cái mạo danh Hiến pháp ấy – không bao giờ là tiếng nói của dân, không hề thể hiện ý chí của nhân dân trong nước. Nó chưa phải và không bao giờ là Hiến pháp của dân, do dân, vì dân và cho dân. Thực chất nó chỉ là công cụ trấn áp dân, là thòng lọng siết cổ dân, bóp nghẹt tiếng nói của dân, giẫm đạp quyền tự do sinh sống của dân, đặc biệt là quyền làm người và quyền làm công dân bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia chống họa xâm lăng từ phương bắc.
Bọn người luôn vỗ ngực tự phong là “đỉnh cao trí tuệ” nào có bao giờ biết nghe ai, có bao giờ cần ai góp ý điều gì cho sản phẩm họ đã thai nghén và đẻ ra để bảo vệ họ? Người dân Việt Nam đã bao nhiêu lần mắc mưu góp công, góp sức, góp vàng, góp bạc và cả góp ý cho họ, nhưng luôn luôn được đáp trả bằng sự dối trá, lừa phỉnh, lật lọng, phản trắc, sách nhiễu và đàn áp!
Thực tế, từ trước đến nay, với đảng CSVN, góp ý phải được hiểu là “đồng ý”, là “hoàn toàn nhất trí”! Đã có những mẫu in sẵn, công an và cán bộ đảng mang xuống tận hạ tầng và người dân chỉ việc ký tên vào, hoặc cán bộ sẽ ký thay cho! Bằng không thì là phản động, là chống phá! Từ đó, đương nhiên con số nhân dân đồng thuận với ý đảng sẽ chiếm phần trăm tuyệt đối! Kết quả ấy không thể đảo ngược! Điều 4 Hiến pháp đại thắng: Đảng lãnh đạo!
Nhưng người dân Việt Nam ngày nay không dễ bị lừa phỉnh và chịu sự hăm dọa mãi như trước nữa. Đảng “ta” chớ tưởng bở! Những trò ma mãnh đã bị lật tẩy! Người dân, dù biết góp ý ngược với ý đảng sẽ bị quy kết đủ thứ tội, vẫn hăm hở tham gia góp ý… trái chiều! Ý đảng chưa bao giờ là lòng dân, nhưng có một thời dân bị mũi súng chọc vào mồm, đành câm lặng. Bây giờ là lúc nhân dân bộc lộ “lòng dân chống ý đảng!”  Không lưỡng lự e dè gì nữa!
Sự hăng hái của người dân trong quyết tâm tự mình nói lên tiếng nói của mình được tỏ rõ bằng việc ký tên vào ba văn kiện mang tính lịch sử, là: (1) Bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 của các Nhân sĩ & Trí thức; (2) Bản Tuyên bố của những công dân tự do; và (3) Thư góp ý của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam!
Ký tên như vậy, người dân Việt Nam không mơ CSVN đón nhận sự góp ý của mình, mà chỉ có ý mạnh dạn nói KHÔNG với CSVN! KHÔNG CHẤP NHẬN QUYỀN LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG CSVN TRÊN CẢ DÂN LẪN QUÂN CŨNG NHƯ TRONG MỌI VẤN ĐỀ ĐẤT NƯỚC! Nghĩa là mọi sinh hoạt chính trị, văn hóa, xã hội, quân sự, kinh tế trong nước phải thuộc về dân, là của dân, để phục vụ cho dân và vì lợi ích của toàn dân, chứ không lệ thuộc bất cứ đảng phái kể cả cái đảng độc quyền độc trị – đảng CS!
Các nhà lãnh đạo cao cấp các tôn giáo lớn trong nước gồm Phật Giáo, Công Giáo, Hòa Hảo Phật Giáo, Tin Lành… cùng các nhân sĩ, trí thức, cựu viên chức đảng và nhà nước CSVN đều kiên quyết đòi hỏi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp và các điều khoản khác mang tính độc đảng độc tài độc trị. Việc làm này càng bị nhà cầm quyền CSVN ra sức đánh phá, người dân càng háo hức gia nhập hàng ngũ chung lòng chung tiếng đấu tranh!
Ai cũng biết, không sớm thì muộn, những người khởi xướng và phát động cuộc góp ý trái chiều sẽ bị trả thù dưới nhiều cách thức, nhiều thủ đoạn khác nhau! Ba tài liệu nói trên sẽ bị xuyên tạc! Song tin chắc cây cứng đứng đầu gió, và những tài liệu ấy sẽ có giá trị trường tồn để vào một lúc nào đó sẽ trở thành bản án hùng hồn tố cáo tội ác của chế độ CS.
Yêu cầu trước tiên ngay bây giờ là tập đoàn CSVN hãy lập tức trả về cho nhân dân mọidanh nghĩa nhân dân họ đã tiếm dụng: Chính quyền nhân dân! Quân đội nhân dân! Công an nhân dân! Và mọi thứ nhân dân khác… Nhân dân không phải là lớp ngụy trang để cho CSVN dùng như vải thưa che mắt thánh hầu đánh lại nhân dân!
Mạo danh “nhân dân” để đảng đè lên nhân dân, đó là một cuộc hiếp dâm nhân dân man rợ nhất, một cuộc hiếp dâm tập thể, một kiểu bề hội đồng có tổ chức của những tên chuyên cưỡng dâm đê tiện, tồi bại nhất của lịch sử loài người từ cổ chí kim.
Trong tư cách là những chủ thể tạo thành quốc gia, nhân dân phải có thực quyền chứ không phải là thứ “chủ” hư danh cúi đầu phó mặc cho bọn kiêu đảng ngồi bên trên hống hách cai trị… dưới cái nhãn dân làm chủ – đảng lãnh đạo! Dân làm chủ! Khẩu hiệu bịp bợm ấy trơ trẽn lắm, lố bịch lắm rồi! Dẹp bỏ nó ngay bây giờ cũng là đã quá muộn đấy!
Hiến pháp phải là của dân, do dân, cho dân và vì dân, cho nên chỉ có một thứ Hiến pháp được toàn dân đồng thuận là Hiến pháp từ một Nghị hội lập hiến do dân bầu ra, trực tiếp, bằng một cuộc phổ thông đầu phiếu hoàn toàn tự do dân chủ, không bị chi phối, dàn dựng, khống chế hay thống lĩnh bởi bất cứ âm mưu nào hay bởi thế lực độc quyền, độc đoán, độc đảng nào.
Nhân dân Việt Nam có rất nhiều lý do chính đáng để phủ nhận cái gọi là Hiến pháp 1992. Xin đan cử một số lý do mà tác giả Vũ Ngọc Yên đã liệt kê trên Bauxite Việt Nam ngày 20/3/2013 qua bài  “Phân tích và nhận xét dự thảo Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” như sau:
Nhà nước CHXHCN do đảng CSVN thành lập, tức nhà nước ấy không phải là nhà nước của dân, do dân và vì dân.
Đảng độc quyền lãnh đạo đất nước và ý thức hệ: Ý thức hệ cộng sản tự nó là một hệ tư tưởng vừa không tưởng, vừa dối trá, vừa gian hiểm. Chẳng những nó tự mâu thuẫn với chính nó mà còn gây mâu thuẫn xung đột giữa các tầng lớp xã hội để bọn chủ mưu hưởng lợi từ những mâu thuẫn xung đốt ấy.
Không tam quyền phân lập, vì nếu CSVN chấp nhận tam quyền phân lập thì quyền độc tôn độc đảng ắt sẽ tự phá sản.
Quốc hội thiếu thực quyền. Trên thực tế, quốc hội dưới chính thể CS chưa bao giờ là quốc hội của nhân dân, mà là quốc hội đảng trị. Quốc hội ấy không có thực quyềnchứ không phải thiếu thực quyền.
Biến quân đội, công an, hệ thống hành chánh nhà nước thành công cụ của đảng.
Hiến định hóa Mặt trận tổ quốc: Cái gọi là Mặt trận Tổ quốc không phục vụ Tổ quốc mà là phục vụ đảng, nó do đảng sai khiến.
Thiếu cơ chế đảm bảo nhân quyền và dân quyền. Quyền làm dân và quyền làm người bị chà đạp; những ngườii đấu tranh bảo vệ nhân quyền và dân quyền đều bị đàn áp dã man.
Tuy nhiên, ngoài những lý do rất chính đáng trên cùng nhiều lý do khác, còn một lý do nữa khiến nhân dân Việt Nam không thể nào chấp nhận Hiến pháp 1992 của Đảng CSVN: Nhà cầm quyền CSVN trải qua nhiều thời kỳ khác nhau mạo danh Hiến pháp để bán nước cho Tàu Cộng và đàn áp người dân yêu nước đấu tranh bảo vệ Tổ quốc chống lại bá quyền Bắc Kinh xâm phạm lãnh thổ và lãnh hải quốc gia Việt Nam.
Hoạt động bán nước được tiến hành có mưu lược, có tính toán liên tục từ khi đảng CSVN nhảy ra tranh giành quyền lực với các chính đảng quốc gia yêu nước, nhưng nổi rõ nhất là từ Hội nghị Genève năm 1954 mà kết quả là bản Hiệp định do CSVN ký với thực dân Pháp chia đôi đất nước Việt Nam dưới bàn tay phù thủy của Trung Cộng vì quyền lợi của chính họ chứ không phải vì Việt Nam, như các quan chức CSVN thú nhận sau này. Trong khi VNCH mạnh mẽ chống đối việc chia đôi lãnh thổ quốc gia bằng cách không ký tên và bản Hiệp định!
Rồi từ năm 1956 Ung Văn Khiêm, Thứ trưởng Ngoại giao của nước VNDCCH (Bắc Việt) đã vâng lệnh Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng, đi đến Bắc Kinh đóng vai tiền trạm, cho rằng TC có chủ quyền trên các đảo Tây Sa-Nam Sa mà thực chất chính là Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam. Hai năm sau, Phạm Văn Đồng chính thức công nhận chủ quyền ấy thuộc về TC bằng một văn tự có tên là Công hàm – Công hàm Phạm Văn Đồng 1958.  Phạm Văn Đồng bấy giờ là Thủ Tướng Chính phủ VNDCCH dưới quyền lãnh đạo và chỉ đạo trực tiếp của Hồ Chí Minh, Chủ Tịch kiêm Tổng Bí Thư Đảng CSVN, kiêm Chủ tịch Nhà nước VNDCCH.
NhoOnTQ
Giữa tháng 12, 2012, Đại tá Việt Cộng Trần Đăng Thanh, trước 300 cán bộ cốt cán ngành giáo dục đại học, đã công khai làm tên bồi trung thành cho Trung Quốc vì: “Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa”
Công hàm 1958 tạo “cơ sở pháp lý” cho Tàu Cộng đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974, và cũng là điểm khởi đầu cho những hành động bán nước Việt Nam cho Trung Cộng liên tục và trắng trợn sau đó cho đến hôm nay mà ai theo dõi tin tức thời sự cũng đều thấy rõ.
Cộng sản Việt Nam càng cố tình lấp liếm cái Công hàm 1958, thì cái tội bán nước của tập đoàn CSVN do Hồ Chí Minh đứng đầu càng lộ rõ không những ở trong nước mà cả trên các diễn đàn tranh luận hay hội thảo quốc tế.
Chuyện mới xảy ra ngày 13-15/3/2013 thật là chuyện đại ô nhục cho dân tộc Việt Nam! Những ngày này, tại thành phố New York, Hoa Kỳ, một cuộc Hội thảo về Biển Đông đuợc diễn ra do Hội Châu Á (Asia Society) và Trường Hành chính công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore (NUS) phối hợp tổ chức. Đai diện nhiều quốc gia có dính líu tới Biển Đông đều tham dự, trong đó phía Trung Quốc có Tướng Zhu Chenghu. Phía Việt Nam thì doNguyễn Thị Lan Anh, Phó trưởng khoa Luật quốc tế thuộc Học viện Ngoại giao và Nguyễn Thị Thanh Hà, Vụ trưởng Vụ Luật pháp và Điều ước quốc tế thuộc Bộ Ngoại giao tham dự.
Tại cuộc Hội thảo, đại diện phía CSVN nêu ra rằng, nhiều lần Việt Nam tỏ rõ “thiện chí” đề nghị phía Trung Quốc cùng ngồi lại thương thảo với Việt Nam, nhưng phía Trung Quốc luôn luôn từ chối. Tướng Trung cộng Zhu Chenghu bèn phản pháo: “Tây Sa thuộc Trung Quốc theo công hàm của Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng viết cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai vào năm 1958, công nhận Hoàng Sa-Trường Sa thuộc Trung Quốc… Giấy trắng mực đen – White paper and black ink!!!” White paper and black ink là nguyên văn câu nói từ miệng tướng Trung Cộng, chứ chẳng có ai đặt điều bịa chuyện gì cả! Công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng! Rõ ràng lắm! Hết chối cãi!
Phía Trung Cộng lại nhấn mạnh: “Nếu nhà nước Việt Nam không coi lãnh thổ phía nam vĩ tuyến 17 (miền Nam) là phân nửa quốc gia của mình thì mới xem lại giá trị công hàm!”
Một chi tiết đáng ghi nhận là CSVN từ trong nước tỏ ra “quan tâm theo dõi” cuộc Hội thảo Biển đông tại New York ngày 13-15/3/2013 nói trên, nhưng trớ trêu thay! Bản tin của Thông tấn xã Nhà nước CSVN (TTXVN) chẳng có lấy một chữ, một lời đá động tới điều tướng Tàu Zhu Chenghu nêu ra và cũng chẳng dám đưa hình ảnh minh họa phía đại diện Việt Nam đã lúng túng lãng tránh như thế nào trước lời cáo buộc của Trung Cộng.
Càng xấu hổ hơn nữa là sau đó các báo luồng đảng trong nước (như Thanh Niên, Đất Việt, Vietnamnet…) xúm nhau theo lệnh đảng, sao y bản tin của TTX/CSVN để tung hỏa mù đánh lừa nhân dân, đánh bóng “thành quả xuất sắc của đảng ta”. Trong khi nếu chịu khó vào net tìm Asia Society, chúng ta sẽ không thể nào ngăn được lòng căm phẫn khi xem đoạn video về cuộc Hội thảo, nhất là khi “chiêm ngưỡng cái dung nhan đối thoại hùng hổ” của tên tướng Trung Cộng và gương mặt trơ trẽn ngượng chín của hai phụ nữ đại diện phía CSVN lúc mà tên tướng Tàu mang cái Công hàm 1958 và tên của Pham Văn Đồng ra mà nhục mạ Việt Nam! Uất nghẹn dâng trào!
Trong trách nhiệm đối ngoại, trả lời như thế nào, đối đáp như thế nào với “luận điệu” của TC,  đó là việc của nhà cầm quyền CSVN với đàn anh của họ. Nhưng đối với dân tộc Việt Nam, nếu CSVN coi lãnhthổ phía nam vĩ tuyến 17 là phân nửa quốc gia của mình” vào thời điểm Phạm Văn Đồng ký Công hàm 1958 thì rõ ràng đảng CSVN đã bán nước có văn tự – giấy trắng mực đen (white paper and black ink, như Zhu Chenghu nói).
Còn như ngược lại, “nếu nhà nước Việt Nam không coi lãnh thổ phía nam vĩ tuyến 17 (miền Nam) là phân nửa quốc gia của mình” thì cả Đảng CSVN lẫn Đảng CSTQ đều là quân xâm lược, quân ăn cướp! Cả CSVN lẫn CSTQ phải hoàn trả tức khắc cái gì của Miền Nam Việt Nam cho chính chủ của Miền Nam Việt Nam! Tuy nhiên, phía CS Bắc Việt buộc phải hoàn trả trước, chính chủ của Miền Nam Việt Nam mới có thể yêu cầu LHQ can thiệp, buộc TC rút khỏi những vùng đất đai, biển đảo chúng đã cưỡng đoạt của Việt Nam qua sự thỏa hiệp, đồng tình và cả tự nguyện dâng hiến từ phía CSVN bằng Công hàm, bằng Hiệp định (Hiệp định biên giới Việt Hoa, Hiệp định lãnh hải phía bắc…).
Một đảng buôn dân bán nước trắng trợn! Một đảng hà khắc ác độc với dân trong khi cúi luồn bưng bợ lũ xâm lăng! Một đảng mồm loa mép giải “dân là gốc”, nhưng tay thì vung đao, mã tấu, dùi cui và súng đạn nhắm thẳng vào đầu dân! Đảng ấy chẳng những hoàn toàn không có quyền lẫn tư cách lãnh đạo nhân dân, mà còn đáng phải bị lôi ra tòa công lý chịu tội trước nhân dân!
Một đảng mang đầy tội ác với dân với nước như vậy, thì cái Hiến pháp do họ chế ra là cái giống gì nếu không là sản phẩm của tội ác? “Hiến pháp” đó là căn nguyên của bạo lực, bạo hành và là mầm mống gây nên xáo trộn trên mọi lãnh vực đời sống nhân dân. Nó là bản luật gốc đẻ ra cả một rừng luật chỉ với mục đích để đảng xử dụng luật rừng đánh vào dân!
Hiến pháp ấy phải giải trừ nó, phải triệt tiêu nó ngay, nếu chúng ta muốn nước Việt Nam tồn tại, dân tộc Việt Nam sống còn!
Lê Thiên, 30/3/2013

Không có nhận xét nào: