Pages

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

PARIS NGÀY 3, BUỔI CHIỀU



 
Tưởng lễ lạc hôm qua đã xong, nào ngờ sáng nay phải dậy sớm để đến trụ sở của RSF. Lại trả lời phỏng vấn đến hai đài truyền hình của Pháp, Kênh 24 và RFI. Làm đến 2 giờ chiều mới về đến nhà bạn ở ngoại ô Paris. Ăn uống, tắm rửa, chưa kịp nghĩ ngơi thì nghe Radio Châu Âu hẹn phỏng vấn vào sáng mai. Rôì nghe cả báo Le Monde xin phỏng vấn vào sáng thứ năm…Như vậy là hết bén một tuần không có chút thì giờ để đi vui chơi thăm thú Paris.
Nếu chỉ vì cá nhân mình thì sẽ từ chối hết. Nhưng không phải chỉ cho mình mà còn cho cả hệ thống báo lề dân nưã. Phải cố thôi. Bọn báo Tây có vẽ khuấy chí với hệ thống baó lề dân đang phát  triển ở Viêt Nam. Họ cho đó là caí gì  rất thú vị, rất dũng cảm và rất sáng tạo của các nhà baó tự do VN trong công cuôc chống lại việc bóp nghẹt tự do ngôn luận  mà họ cần phải tìm hiểu và tuyên dương.

 
Bài phát biểu nhận giải của mình soạn vội chiều hôm qua và đọc vào tối qua, nghe anh em nói lại đã gây ra sự xúc động và niềm kính trọng của mọi người đối với giơí blogger và những người đấu tranh cho sự tiến bộ cuả đất nước VN. Có lẽ hiệu ứng của bài phát biểu và những trao đổi của mình với báo chí đã thu hút sự chú ý cuả các cơ quan ngôn luận xứ nầy.
 
Lãnh giaỉ xong đi cạo tuyết
Khi hôm nhận giải xong là bị phỏng vấn túi bụi không còn thì giờ dự tiệc. Khi ra về lúc 11 giờ thì tuyết ngập đến mắt cá chân, xe hơi bị phủ kín thành một đống trắng xóa. Mình dành xúc tuyết ra khỏi xe cho biết mùi xứ lạnh.
Đường trơn trợt, xe đang chạy chậm bổng dưng quay ngang ra giữa đường tông vào một chiếc taxi. Xe taxi nhào tới tông vào một chiếc xe khác đang đậu ven đường, hai xe bẹp dúm nhưng xe ta chỉ bị trầy trụa sơ sài. Hình như đến hai giờ sáng mới được về đế nhà bạn và được ăn. Tối hôm ấy khắp Paris đều có tai nạn xe hơi.
Sáng nay dậy đọc trên mạng thấy bài phát biểu được đăng khắp nơi. Đó là bài do RSF đưa ra trong thông caó báo chí trước khi mình đọc do vậy có vaì chi tiết khác với thực tế mình đọc. Giờ chót bà bộ trưởng thông tin Pháp không đến dự đươc do đường ngập tuyết sợ tai nạn.
 
 
Với nhà báo tự do Cu Ba: Tôi với anh cùng canh giữ nền tự do báo chí, tôi ngủ anh thức canh, tôi canh thì anh ngủ nhé, hai đưá cùng ngủ thì  mất cáí… tự do uổng lắm đó
Bài phát biểu của Netizen Huỳnh Ngọc Chênh trong buổi trao giải Công Dân Mạng 2013 tại Paris.
Posted on March 13, 2013 | 8 Comments
Netizen Huỳnh Ngọc Chênh và bà Lucie Morillon, giám đốc truyền thông RSF.
Thưa toàn thể Qúy Vị.
Tôi thật sự bất ngờ khi có mặt tại buổi lễ hết sức trân trọng nầy. Vì ở đất nước tôi nhiều quyền tự do được hiến pháp công nhận nhưng vẫn bị nhà cầm quyền tìm cách nầy cách khác hạn chế. Trong vòng 2 năm trở lại đây có khá nhiều blogger không được phép đi ra nước ngoài để du lịch, để chữa bệnh, để dự hội thảo, hoặc để nhận các giải thưởng quốc tế như tôi mà không có lý do . Đó là các blogger Đào Hiếu, Người Buôn Gió, Nguyễn Hoàng Vi, JB Nguyễn Hữu Vinh, Huỳnh Trọng Hiếu, Uyên Vũ, Lê Quốc Quân
Do vậy sự có mặt của tôi ở đây là một bất ngờ. Có thể là do uy tín của Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF cũng như của tập đoàn Google, là hai tổ chức đã sáng lập và bảo trợ cho giải thưởng cao quý nầy. Và cũng có thể là do những cuộc vận động đấu tranh cho nhân quyền, cho dân chủ ở nước tôi đang diễn ra khá sôi động thông qua việc góp ý sửa đổi hiến pháp đã có những tác dụng nhất định lên giới cầm quyền.
Xin nói thêm về cuộc vận động đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ đang diễn ra khá mạnh mẽ ở đất nước tôi. Cách đây ba năm, khi blogger, luật sư Cù Huy Hà Vũ  qua các bài viết đề nghị đa đảng để dân chủ hóa, liền bị kết án 7 năm tù, thì nay, khi tôi có mặt ở đây, bên nước tôi đã có nhiều tổ chức với tổng số gần 20 ngàn người ký tên vào các bản kiến nghị yêu cầu xóa bỏ điều bốn trong hiến pháp và yêu cầu đa đảng mà không phải e dè sợ hãi.
Điều gì đã làm nên sự kỳ diệu nầy. Ấy là mạng internet. Mạng internet đã giúp người dân chúng tôi nói lên tiếng nói và nguyện vọng đích thực của họ trong hoàn cảnh tự do ngôn luận bị bóp nghẹt.
Như quý vị đã biết ở đất nước tôi không hề có báo tư nhân, chỉ có cơ quan của nhà nước hoặc của đảng cầm quyền mới được ra báo và lập đài phát thanh – truyền hình. Do vậy 700 cơ quan báo đài đều nằm dưới quyền kiểm soát của những đảng viên CS tin cậy. Thông tin đăng tải trên các cơ quan báo đài ấy đi theo định hướng của đảng cầm quyền. Tiếng nói và nguyện vọng của nhiều người dân vì thế mà không có nơi để xuất hiện.
May thay mạng internet xuất hiện và các blogger ra đời. Ban đầu các blogger tiên phong tuy còn rất ít ỏi  nhưng họ là những mũi kim nhọn đâm những lỗ thủng đầu tiên vào bức màng bưng bít thông tin ở đất nước tôi. Và nhiều người trong số họ phải trả giá cho sự dũng cảm ấy, họ đã và đang bị ngồi trong nhà tù, trong trại cải tạo, bị quản thúc và thậm chí bị cưỡng bức vào nhà thương điên nữa. Đó là các blogger và các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa: Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Phạm Bá Hải, Nguyễn Văn Đài, Hà sỹ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo cự,  Cù Huy Hà Vũ, Đỗ thị Minh Hạnh, Bùi thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Phạm Minh Hoàng, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Trần Anh Kim, Nhạc sỹ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Lê Anh Hùng,…. Và lớp trẻ sau nầy như Nguyễn Phương UyênPaul Lê sơn và nhóm thanh niên công giáo ở Vinh…
Những hy sinh ấy đã không uổng công. Ngày nay những blogger và những người đấu tranh cho dân chủ đã phát triển lên thành một lực lượng lớn mạnh và rộng khắp mà nhà cầm quyền không thể nào ngăn cản nổi. Hai vạn chữ ký và sẽ còn nhiều hơn nữa đòi xóa bỏ điều bốn đã nói lên điều đó. Hàng trăm trang blog cổ xúy cho đổi mới, cổ xúy tự do ngôn luận, cổ xúy dân chủ thu hút lượng người đọc khổng lồ và kết nối với nhau thành một hệ thống báo chí mà chúng tôi gọi là báo lề dân, tồn tại lớn mạnh song song bên cạnh hệ thống báo chí do nhà nước kiểm soát được gọi là báo lề đảng.
Trong cái nền vững vàng ấy tôi được phát triển lên. Những lá phiếu từ khắp nơi trên thế giới bầu cho tôi để tôi trở thành công dân mạng chính là những lá phiếu dành cho phong trào đấu tranh cho quyền công dân trong đó có quyền tự do ngôn luận đang lớn mạnh lên hàng ngày trên đất nước chúng tôi.
Xin dành vinh quang nầy cho những người đi tiên phong đã và đang bị trả giá trong nhà tù và cho tất cả những người bạn đồng hành của tôi đã giúp đỡ và tạo đà cho tôi.
-          Để nhận được giải thưởng cao quý nầy, tôi đã nhận được sự ủng hộ của các blogger, các bạn trẻ yêu nước tại VN cũng như các bạn khác tại hải ngoại. Những lá phiếu các bạn dành cho tôi chính là những lá phiếu góp phần động viên một phong trào đang vươn lên lớn mạnh ở VN, phong trào của những người viết báo tự do, những người sẵn sàng đối đầu với những khó khăn để đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận chính đáng. Cám ơn các cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFI, RFA, SBTN…đã tích cực đưa tin và viết bài về tôi cũng như về sự kiện bầu chọn công dân mạng, nhờ vậy mà giải thưởng lần nầy đã gây ra tiếng vang rộng lớn tạo ra nguồn động viên to lớn cho phong trào đấu tranh cho sự tiến bộ ở trong nước tôi.
-          Riêng với cá nhân tôi, từ khi nhận được giải thưởng cao quý nầy tôi đã cảm nhận được sự tin yêu của bạn đọc khắp nơi dành cho blog huỳnh ngọc chênh của tôi. Sau khi được tin tôi trúng giải thưởng netizen, số lượt người vào đọc hàng ngày tăng từ 15 ngàn lên 20, có khi 25 ngàn lượt .
-          Cám ơn tập đoàn Google, tập đoàn về mạng to lớn, phủ khắp toan cầu, là kho tri thức khổng lồ mà những người viết báo chúng tôi luôn cần đến. Thật xứng đáng khi Google đã kết hợp với RSF tổ chức ra giải thưởng cao quý nầy để hàng năm trao cho những người hoạt động vì sự tự do báo chí trên toàn cầu thông qua hệ thống mạng internet.
-          Xin chân thành cám ơn tổ chức RSF, đã có mạng lưới rộng lớn trên toàn thế giới, là chỗ dựa quan trọng cho những người cầm bút tự do, nhất là những nhà báo trong những đất nước bị bóp nghẹt tự do ngôn luận. Giải RSF là nguồn động viên to lớn cho những blogger ấy.
Paris, 12/3/2013
Trao đổi với RFA

Không có nhận xét nào: