Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Nông dân Việt 'ngày càng nghèo,' 50% phải vay nợ

Ít nhất, phân nửa nông dân ở các vùng nông thôn Việt Nam phải đi vay nợ “để trang trải cuộc sống và sản xuất”.

Một số tờ báo tường thuật cuộc hội thảo ngày 27 tháng 6, 2013 về “Bức tranh nông thôn, nông dân Việt Nam nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình” nêu ra thực trạng của cuộc sống nông dân Việt Nam.

Theo những gì được nêu ra, 50% các gia đình nông dân phải vay trung bình 50 triệu đồng một năm, phần lớn từ anh em, chòm xóm còn chỉ có 13% là tiếp cận được nguồn tín dụng của hệ thống ngân hàng, báo Tuổi Trẻ kể lại.

Những ngôi nhà sàn ọp ẹp không cửa của các gia đình nông dân ở Đất Mũi, nơi tận cùng của nước Việt Nam ở mũi Cà Mau. Hàng chục ngàn người dân chốn này và các vùng quê nghèo đói khác đã bỏ nhà, giắt nhau lên các khu công nghệ kiếm việc làm sống lây lất. (Hình: Lao Động)
Về diện tích đất thì “bình quân mỗi hộ dân chỉ còn (trung bình) 7,000m² đất sản xuất và rất manh mún, khi bình quân mỗi hộ có đến gần năm mảnh ruộng...”. Trong khi đó “Tính trung bình, hiện nay người dân nông thôn đạt mức thu nhập khoảng 22 triệu đồng/người/năm (2012).”

Những con số vừa nêu trên có bao nhiêu phần sát với sự thật từ một cuộc nghiên cứu của nhà cầm quyền?

Nếu dựa vào lời than thở của nhiều nông dân và các chuyên viên nông nghiệp thường được viện dẫn trên các mặt báo trong nước thì thấy không ăn khớp.

Theo ông Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Chính Sách và Chiến lược Phát triển Nông nghiệp, Nông thôn, 61% hộ nông dân chỉ có dưới 0.5 ha đất. Khoảng 32% họ nông dân có từ 0.5ha đến 3 ha đất, báo SGTT ngày 26 tháng 6, 2013. Thật ra, đa số nông dân có diện tích đất canh tác “chỉ khoảng 3 tới 5 sào”. Các tỉnh đông dân miền bắc thì diện tích đất chia cho đầu người có thể còn nhỏ hơn nữa.

Theo thống kê của Tổng Cục Thống Kê CSVN được báo Đất Việt nêu ra ngày 15 tháng 3, 2013, trong số những người nghèo nhất nước thì “có tới 83% lao động làm nông”.

Chính vì làm ruộng không đủ ăn, chưa kể thiên tai dịch bệnh làm cho thiếu đói triền miên, hàng triệu nông dân đã phải lên các khu công nghệ ở thành phố, làm mướn kiếm cơm qua ngày.

Những ngày đầu Tháng 6, báo Lao Động có một loạt ký sự kể về người nông dân vùng “Đất Mũi”, vùng địa đầu tận cùng của nước Việt Nam. Vì quá đói khổ, hàng chục ngàn người dân nơi đây đã bỏ nhà trống, giắt nhau tới Bình Dương hoặc những khu kỹ nghệ, sản xuât ở các thành phố khác kiếm sống. Tờ báo mô tả các cay cực của những gia đình nông dân này từ vùng Đất Mũi, hoặc cả nông dân của các miền quê khác, đến khu công nghệ ở Bình Dương, Đồng Nai, Sài Gòn.

Ngày 24 tháng 6, 2013 tờ Tiền Phong có một ký sự tường thuật lời than thở của nông dân Huỳnh Kim Hải ở thị trấn Sa Rài, thuộc huyện Tân Hồng tỉnh Đồng Tháp.

Ông Hải có tới 8 ha ruộng, chắc chắn không thể nào coi là “hộ nghèo” trong cách xếp hạng xã hội của nhà cầm quyền CSVN. Cái may mắn của ông là có thể vay được nợ ngân hàng nhưng ông cho biết ông phải vay nợ triền miên. Giá lúa bán ra cứ năm sau rẻ hơn năm trước trong khi chi phí “đầu vào” từ phân bón, thuốc trừ sâu mỗi ngày một tăng cao. Không thấy bài báo nêu ra nhiều loại “phí với thuế” mà nông dân phải nộp, không thể thiếu.

Ông nông dân loại “giàu” Huỳnh Kim hải than rằng như hai vụ lúa vừa qua, gia đình ông gồm 5 lao động, đổ đồng “một tháng mỗi người thu nhập chỉ có 733,000 đồng”. Như vậy, thấp hơn cái mức lương chết đói 1.5 triệu đồng/tháng của các công nhân tại các khu công nghệ.

“Hiện tôi vay ngân hàng làm lúa vụ này 100 triệu đồng, lãi suất 1% một tháng. Nông dân ai cũng phải vay ngân hàng cả, nên bán lúa xong trả nợ tiền vay là sạch trơn lại phải vay tiếp, số tiền mỗi năm mỗi tăng.”

Vì vậy, ông cho hay ông có thể phải bán bớt ruộng, lấy tiền cho các con học lấy một nghề mà sống chứ không muốn chúng tiếp tục kiếp trâu cày như cha mẹ chúng.

Một nông dân “giàu” từng là một kỹ sư cơ khí về làm nông dân như ông Huỳnh Kim Hải phải than thở như thế, dù có 8 ha đất, làm sao trung bình nông dân Việt Nam 'đạt mức thu nhập khoảng 22 triệu đồng/năm/người” như cái báo cáo đọc ở hội thảo “Bức tranh nông thôn, nông dân VN nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình”?

Cũng trên bài báo của tờ Tiền Phong, ông Huỳnh Kim Hải chỉ trích chính sách thu mua của đám quốc doanh CSVN độc quyền lúa gạo là “kinh doanh kiểu chụp dựt, buôn chuyến” chỉ ép nông dân bán rẻ khi có hợp đồng mà kiếm lời, bất chấp quyền lợi của những kẻ đã sản xuất ra lúa gạo.

Hồi đầu năm, ông Võ Tòng Xuân, một chuyên gia lúa gạo hàng đầu của Việt Nam từng phải than trên tờ Tuần Việt Nam là “Người ta hay lấy các lý do này lý do kia để giữ lợi ích cục bộ. Chứ nếu xác định lợi ích tối thượng là lợi ích quốc gia và lợi ích của nông dân, lực lượng chiếm gần 70% dân số của nước ta” thì không để nông dân “càng làm càng lỗ”.

Khoảng 70% dân số Việt Nam vẫn còn sống ở các khu vực nông thôn. Nhà cầm quyền Hà Nội từ nhiều năm trước từng đưa ra chính sách “tam nông” (nông nghiệp – nông thôn – nông dân) nhằm hậu thuẫn cho giới nông dân. Nông dân không hề được hưởng gì từ cái chính sách này, ngoài sự bóc lột tái diễn sau mỗi mùa lúa

(Người Việt)

Không có nhận xét nào: