Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

V.N: THIẾU GẠO THIẾU TIỀN, KHÔNG THIẾU… KHẨU HIỆU?



Mai Thanh Hải – Trở lại câu chuyện khẩu hiệu ở các gia đình hộ dân tại một số tỉnh miền Trung – Tây nguyên: Càng lên miền núi khó khăn, càng thấy nhiều khẩu hiệu với đủ các nội dung từ thuộc lòng xa lắc xa lơ cho đến mới toe, lần đầu bắt gặp.


Đi dọc đường Hồ Chí Minh, đoạn qua huyện Đại Lộc và Nam Giang, khẩu hiệu san sát, cứ mỗi nhà 1 tấm biển gỗ màu đỏ chữ vàng, cheo leo đứng trên 2 cọc gỗ đầu ngõ.

Dừng lại ở “Trung tâm khẩu hiệu” xã Zơ Nông, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam tìm hiểu, mới biết: Mỗi nhà phải nộp 45.000 VND để mua riêng khẩu hiệu, cọc chống và công đóng gia đình phải tự bỏ ra. Treo đâu ở tùy, cốt sao mỗi hộ phải có 1 khẩu hiệu treo trước cửa, còn treo thế nào và đổ xiên xẹo ra sao, thì… kệ.

Cấp cơ sở “máu me” chữ nghĩa vậy, thảo nào qua các Thị trấn – thị tứ các địa phương trên đường Hồ Chí Minh, cứ giật mình thon thót vì các cổng chào khổng lồ đồ sộ chắn ngang đường.
Cái nào cũng kín đặc màu khẩu hiệu đỏ chót, chữ choang choác màu vàng và suốt từ cổng chào đầu đến cổng chào cuối, pa nô – áp phích – khẩu hiệu phướn cứ xếp hàng la liệt, như khoe giọng – luyện chữ với khách ngang qua.
Chợt lẩn mẩn: Số tiền làm pa nô – áp phích – khẩu hiệu hàng năm ở các địa phương trong cả nước, nếu thống kê được chắc là nhiều lắm, bởi chúng ta có quá nhiều ngày lễ kỷ niệm?.

Với các địa phương vùng sâu vùng xa, vùng cao khó khăn, số tiền này có khi còn nhiều gấp đôi đồng bằng đô thị, bởi hình như càng nghèo càng nhiều khẩu hiệu và số khẩu hiệu này, có khi còn bị cộng cả “phí chuyên chở” như gạo muối – xăng dầu, chứ chả chơi…
Liệu người dân có thực sự yêu quý tấm khẩu hiệu và học tập – làm theo nội dung ghi trên đó, khi mà việc treo dựng ngay tấm khẩu hiệu được triển khai theo kiểu phong trào, tràn lan, treo dựng vô tội vạ, ngày qua ngày bị ngả nghiêng – xiêu vẹo – tróc mốc?.
Có lẽ cũng đã đến lúc có sự đánh giá nghiêm túc về hiệu quả của công tác tuyên truyền qua panô – áp phích, để rút ra phương pháp hiệu quả nhất, trong thời buổi khác xa với những năm “cả nước vui sao từng hồi trống giục” và người “thụ hưởng” còn muốn đọc, muốn nghe?..

Không có nhận xét nào: