Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Việt Nam sau khi tham gia TPP, sẽ là như thế này ư?

Lý Lương Dân
Vào thứ ba ngày 6/10/2015, tại Atlanta Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (gọi tắt là TPP) đã hoàn tất giai đoạn đàm phán. Các quốc gia thành viên có 1 năm để hoàn tất việc sửa đổi luật lề của nước mình theo chuẩn mực định hướng của hiệp định.
Đối với người VN ta, có lẽ cứ nghe thấy cái từ xuyên Thái Bình Dương là đã thấy sướng tỉnh tình tinh rồi, bởi từ lâu chúng ta vẫn cứ thấy vẳng vẳng bên tai là Việt nam sẽ sánh vai với các cường quốc khắp năm châu mà thực tế vẫn chưa thấy có nước nào tôn trọng nước chúng ta cả, thậm chí ngay đến nước nhược tiểu đàn em CPC còn khinh miệt chúng ta không ra gì (dẫn chứng thì nhiều nhưng cụ thể và mới nhất là vừa tháng trước họ đã thẳng thừng trục xuất 1 ngàn người Việt Nam về nước).

Ấy vậy thì bằng với việc vừa mới kí kết hiệp định kể trên, chúng ta đã nhận được một cơ hội vô cùng cực kỳ lớn lao, chưa từng có rồi.  Từ nay, chúng ta rõ ràng đã có những đối tác làm ăn bình đẳng ở tít xa tận bên kia TBD mà lại là cường quốc số 1 thế giới nữa. Từ nay mọi thứ hàng hoá mà chúng ta sản xuất ra đều có thể đem chào bán trên 1 thị trường rộng lớn lên đến 40% toàn thị trường thế giới mà không lo vấp phải bất cứ hàng rào thuế quan nào như trước đây nữa.
Các công xưởng ở ta sẽ tha hồ mở rộng, thu hút thật nhiều lao động, sản xuất ra thật nhiều hàng hoá để đáp ứng cho một thị trường rộng lớn được ưu đãi, xoá bỏ hàng rào thuế quan chưa từng có và thu về những khoản lợi nhuận khổng lồ làm giàu cho quê hương xứ sở, rõ ràng nói về lợi thế là hơn hẳn các nước quanh ta rồi, cơ hội để việt nam trở thành RỒNG đã được mở ra, và RỒNG Việt nam sẽ được tung hoành trên bầu trời xuyên Thái Bình Dương. Các nước quanh ta như Trung quốc, Hàn quốc, thái lan, Lào, campuchia, Singapore,… đã ko có được những lợi thế như ta rồi.
Tuy nhiên, cũng cần phải nhắc lại rằng đôi khi NÓI VẬY NHƯNG CHƯA CHẮC ĐÃ LÀ VẬY. Kĩ thuật 3D ngày nay có thể tạo ra những chiếc bánh khiến Ta trông thấy cứ tưởng là bánh thật, nhưng đụng tay vào rồi thì mới biết đó chỉ là bánh giả. Cho nên cần hiểu sự việc 1 cách thấu đáo hơn, để thấy là sự thật không đơn giản như ta tưởng.
Từ trước đến nay mặt hàng xuất khẩu chủ lực quan trọng và lớn nhất của ta vẫn là hàng may mặc. Chúng ta vẫn thường đi mua nguyên phụ liệu giá rẻ của người anh em 4 tốt, đem về cắt và may thành quần thành áo rồi đem bán. Trong số thu về từ việc bán hàng của chúng ta thì có đến 70% là giá trị nguyên phụ liệu mà trước đó chúng ta đã phải chi ra rồi, cho nên thực chất phần giá trị mà chúng ta đã tạo ra cũng chả đáng là bao. Tới đây, nếu muốn bán được hàng cho các nước trong khối (TPP) thì số nguyên phụ liệu chiếm 70% kể trên, chúng ta sẽ không được mua của người anh em “bốn tốt” nữa, mà theo qui định bắt buộc phải mua của các nước trong nội khối. Như thế thì lợi thế nguyên phụ liệu giá rẻ liệu có còn?
Các mặt hàng xuất khẩu khác thì sao? Dầu thô đang gặp hạn về giá, tới đây nếu giá dầu thế giới tiếp tục xuống nữa đến dưới 30 USD thì các mỏ của ta chắc sẽ phải đóng cửa; hải sản thì tiêu chuẩn căn bản là phải sạch, không dư lượng thuốc kháng sinh, liệu chúng ta có sẵn sàng đáp ứng? Điện thoại các loại, điện tử, máy tính và linh kiện ư? Đó ko phải là thế mạnh của VN.
Xem ra chỉ có rất ít các mặt hàng của ta là có thể tiếp tục phát huy tối đa lợi thế, đó là Gạo, Cafe, Gỗ, sản phẩm gỗ và các mặt hàng thủ công mỹ nghệ mà thôi.
Trong khi đó thì có rất nhiều mặt hàng nông sản thực phẩm của ta, nơi thu hút nhiều triệu lao động lại đang có nguy cơ thảm bại ngay trên sân nhà, bởi hầu hết các sản phẩm này đều có giá cao hơn nhiều so giá sản phẩm cùng loại của các bên đối tác. 
Thế thì xem ra RỒNG Việt Nam vẫn chưa thể bay. Cơ hội thì đúng là đã mở ra rồi đó, phía trước bây giờ là bầu trời đấy, nhưng chúng ta lại chưa tạo ra được phương tiện để cất cánh. 
Tại sao lại ra nông nỗi này? Có phải tại dân ta dốt nát quá, hay tại “đảng ta” đã dẫn lối sai đường, để sau hơn 70 năm xây dựng XHCN với hơn 20 năm gọi là “đổi mới” mở cửa, lại như vậy? Với khoảng thời gian ấy, các nước có xuất phát điểm giống như ta, ví dụ như Hàn quốc, người ta đã xây dựng được 1 nền kinh tế mạnh, trong khi chúng ta thì lại đã nhọc công xây dựng 1 nền kinh tế không giống ai. Trong khi cả thế giới người ta xây dựng nền kinh tế thị trường tự do thì duy nhất Việt Nam ta lại đi xây dựng nền kinh tế thị trường có đuôi XHCN (Trong dân gian vẫn gọi XHCN là xuống hố cả nút).
Vì cái đuôi XHCN mà đảng CSVN áp đặt, cho nên những thứ mà Việt Nam tạo ra cũng rất chi là khác người: Trước tiên phải kể là chúng Ta cũng đã có tạo ra tạo ra 1 lượng tư bản lớn đi cùng cùng với rất nhiều doanh nhân thành đạt, trở thành những nhà tư sản giàu có, rất giàu có, nhưng tư bản của ta lại là Tư bản Rừng rú, các nhà tư sản của ta đều là những chuyên gia móc ngoặc. Họ giàu lên nhanh chóng nhờ biết buôn cơ chế, biết làm sân sau cho những nhóm lợi ích. Họ làm giàu từ việc tước đoạt đất đai của nông dân, hoặc từ việc cướp được hầm mỏ tài nguyên của đất nước để khai thác và bán vội theo kiểu đổ đi. Họ giàu nhanh vì đã biến được của cải của người khác thành của riêng mình, chứ không phải từ sự sáng tạo để làm ra sản phẩm, làm tăng giá trị thặng dư cho xã hội. Vậy thì loại doanh nhân này, liệu có thể bước ra sân chơi lớn với luật chơi công khai, bình đẳng và sòng phẳng?
Tiếp theo là chúng ta đã tạo ra 1 loạt các đại công ty, doanh nghiệp lớn nhưng đại bộ phận lại đi kinh doanh theo kiểu chụp giựt. Ví dụ: TCT điện thì chuyên ngành kinh doanh là điện nhưng lại đi kinh doanh cả điện thoại, nhà đất, khu nghỉ dưỡng,…; TCT Dầu khí quốc gia thì chuyên ngành là kinh doanh khai thác dầu và khí đốt, nhưng lại đi kinh doanh cả bất động sản và mở ngân hàng riêng; nhiều ngân hàng với chuyên ngành kinh doanh tiền tệ lại đi kinh doanh cả sân gôn, du lịch, nghỉ dưỡng, thậm chí cả chăn nuôi bò…
Kết quả là phá sản hàng loạt, không ai trong chúng ta không biết TCT dầu khí quốc gia và TCT điện lực đều là những đơn vị kinh doanh thua lỗ nặng, số nợ khó đòi còn găm ở các ngân hàng là cực lớn, nhưng do được chính phủ ban cho thế độc quyền nên họ đã có thể đè đầu, bóp cổ dân ra bắt trả nợ, để họ tồn tại và vẫn sông khoẻ. Tương lai những doanh nghiệp này vẫn sẽ tồn tại dài dài và sẽ là nghiệp chướng, ngăn cản sự phát triển của các doanh nghiệp khác bởi đơn cử nếu như giá xăng cứ tăng đều thì làm sao các doanh nghiệp khác đặc biệt các doanh nghiệp vận tải có thể giảm giá thành để tăng năng lực cạnh tranh cho được (các lĩnh vực khác như Điện, Đường, tín dụng… cũng trong tình trạng tương tự).
Với việc tham gia làm thành viên của Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP, dường như chúng ta đã và đang mở ra một chiến trường đầy cam go, khốc liệt, dành cho các DN kinh doanh nhỏ và chưa đủ lớn đang hoạt động trong lĩnh vực chăn nuôi và chế biến sản phẩm từ chăn nuôi? Muốn biết được điều này chúng ta hãy thử làm 1 phép so sánh về năng lực, thì sẽ biết:
1- Nếu như ở bên Úc, người ta chăn nuôi bò thịt hoàn toàn theo mô hình trang trại, với qui mô hàng vạn con mỗi cơ sở, thì ở ta, việc này vẫn đang phổ biến diễn ra theo mô hình hộ cá thể, với qui mô từ một vài đến dưới 100 con. Cũng có 1 số doanh nghiệp trang trại có chăn nuôi bò, nhưng qui mô cũng không hơn qui mô hộ gia đình được bao nhiêu.
2- Nếu như ở nước ÚC người ta chỉ chăn nuôi giống bò thịt có thể cho lượng thịt lên đến 500 kg mỗi con với chất lượng cao, phù hợp mọi tiêu chuẩn, thì ở ta phổ biến vẫn đang nuôi giống bò chỉ có thể cho lượng thịt khoảng trên dưới 100 kg, với chất lượng không cao so tiêu chuẩn Quốc tế.
3- Các đối tác người ta nuôi heo hoàn toàn theo mô hình trang trại tập trung với qui mô lên đến nhiều vạn con mỗi cơ sở, thì ở ta, ngoài mô hình trang trại với qui mô từ vài trăm đến dưới 5 ngàn con trở xuống, thì mô hình nuôi heo theo hộ gia đình với qui mô một vài con mỗi hộ, vẫn còn là phổ biến. Mà những ai đã tham gia chăn nuôi chuyên ngành thì đều biết việc nuôi heo là bắt buộc phải tuân theo một qui trình nghiêm ngặt mới mong đề phòng được dịch bệnh và đảm bảo nâng cao được năng suất chất lượng của vật nuôi. Trên cơ sở đó mới bàn được đến việc giảm giá thành, nâng cao tiêu chuẩn chất lượng của sản phẩm và đây cũng chính là nâng cao năng lực sự cạnh tranh. Ấy vậy thì với mô hình chăn nuôi kiểu chắp vá manh mún như ở ta thì rõ ràng là thất thế so với các đối tác rồi.
GHI CHÚ: các mô hình chăn nuôi các vật nuôi khác cúng trong tình trạng tương tự. Trong phạm vi bài viết này không thể liệt kê ra hết được.
4- Xem ra sẽ chỉ còn 1 vài doanh nghiệp chế biến sản phẩm từ chăn nuôi, mà cụ thể là các công ty sản xuất sữa là có thể lò dò bước lên sàn đấu tập so găng. Tuy nhiên trước khi bước chân đến khu vực sàn đấu thì quí vị cũng nên nhìn nhận rõ đối phương để biết mình biết ta: các công ty sữa ở bên New Zealand người ta tự nuôi hàng vạn con bò là có thật. Việc chăm sóc đàn bò theo qui trình khoa học tiên tiến là có thật. Còn ở Việt Nam, các công ty sữa tuy có quảng cáo tự nuôi hàng ngàn con bò sữa nhưng trên thực tế, chủ yếu vẫn là đi thu mua sữa theo kiểu ép giá từ các hộ nuôi nhỏ lẻ trong dân. Như vậy, liệu có đảm bảo vệ sinh tuyệt đối theo tiêu chuẩn xuất khẩu? Tới đây, dưới áp lực của cạnh tranh mà các doanh nghiệp lại tăng cường ép giá thêm nữa thì coi chừng lợi bất cập hại, các hộ chăn nuôi đổ bao công sức và vốn liếng mà không thu được vốn thì e rằng người ta cũng giải tán thôi.
Thật là đắng lòng khi nhìn lại toàn cảnh nền kinh tế Việt Nam trước ngưỡng cửa TPP. Bây giờ nếu liệt kê ra thì còn nhiều, nhưng tất cả đều trong tình trạng tương tự, cho nên, chỉ bấy nhiêu cũng là quá đủ để chúng ta cay đắng nhận ra rằng, sau hơn 70 năm tin tưởng đi theo sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của CSVN, thì giờ đây chúng ta đang đến bên bờ vực của sự khủng hoảng nghiêm trọng với nguy cơ phá sản toàn diện.
  1/ Các doanh nghiệp yếu kém không phải diện sân sau của các nhóm lợi ích và không được thế độc quyền sẽ buộc phải phá sản, hàng triệu lao động sẽ mất việc để bổ sung vào đội quân thất nghiệp, Họ sẽ làm gì để sống đây? Nếu không kéo nhau lên thành phố để buôn thúng, bán bưng hay là tham gia vào các băng nhóm xã hội đen chuyên đi cướp, giết, hiếp?
   2/ Nhà cầm quyền CS tiếp tục nắm giữ chặt 1 số lĩnh vực độc quyền như ĐIỆN – XĂNG DẦU – GIAO THÔNG – NGÂN HÀNG, để mặc sức đè đầu cưỡi cổ, bóp hầu móc ví nhân dân.
   3/ Các mặt hàng có thể xuất khẩu trao đổi với đối tác vẫn sẽ chỉ loanh quanh ở mấy mặt hàng có giá trị thấp như may mặc, thủ công mĩ nghệ, gạo, sức lao động phổ thông… Và cay đắng nhất có lẽ là vẫn phải tiếp tục xuất khẩu 1 số lượng không nhỏ phụ nữ Việt nam ra nước ngoài làm cô dâu để họ gửi tiền về thoả mãn cho nhu cầu chi tiêu trong nước.
   4/ Sẽ có rất nhiều mặt hàng chất lượng tiêu chuẩn quốc tế được nhập về để bán trên thị trường nội địa với giá từ rất rẻ đến siêu rẻ, nhưng mà sự thật sẽ là đau lòng vì dân ta không sẵn tiền để mua cho nhà mình. 
Không lẽ hình ảnh những đứa trẻ hàng ngày rủ nhau ra đường ăn “bánh ngó”, sẽ là hình ảnh xã hội Việt Nam trong nay mai sao?
Câu hỏi được đặt ra cấp bách ngay trong lúc này là: THAY ĐỔI hay XUỐNG HỐ CẢ NÚT đây?
Thực tế sinh động đã diễn ra trên phạm vi toàn thế giới nói chung và tại Việt Nam nói riêng, đã chứng tỏ con đường xây dựng XHCN là con đường đưa chúng ta XUỐNG HỐ CẢ NÚT!
Vào thời điểm hiện tại thì TPP đúng là cánh cửa lớn đã mở ra bầu trời bao la cho VIỆT NAM PHÁT TRIỂN. Nhưng để Rồng Việt nam có thể bay thì duy nhất chỉ có 1 cách là Việt nam PHẢI THAY ĐỔI.
Và nút thắt cần được mở ra ngay bây giờ là đảng CSVN phải thức tỉnh và lập tức thay đổi chính mình cho phù hợp xu thế của thời đại trước khi quá muộn. Chớ để nhân dân uất ức, buộc phải vùng lên chôn vùi nghiệp chướng!
Bài viết này hoàn toàn chỉ là nêu lên những dự cảm và mơ ước của cá nhân chứ không phải ý kiến áp đặt cho bất kỳ ai hay chủ thể khách quan nào.

Không có nhận xét nào: