Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Lê Ngọc Thống - Đừng có đùa với Karasukha-4 và S-400!


Hệ thống tác chiến điện tử hiện đại nhất Karasukha-4 của Nga đã được triển khai tại Syria.
Hệ thống tác chiến điện tử hiện đại nhất Karasukha-4 của Nga đã được triển khai tại Syria.
Điều khiến nhiều người tự hỏi là tại sao hơn một năm trời làm mưa làm gió trên vùng trời Syria, nhưng khi Nga xuất hiện thì có vẻ như Mỹ “nhường” không gian tác chiến cho Nga? Chưa hết, Nga xuất hiện thì tất cả lực lượng “con rơi”, “con đẻ” của Mỹ bị Nga “dần cho te tua”, không thương tiếc thì Mỹ chỉ biết tố cáo, phản đối, trong khi sự đáp trả tương xứng của một cường quốc nổi tiếng hung hãn, số 1, lâu nay như Mỹ lại rất mờ nhạt, lén lút?

Chẳng lẽ chính quyền Tổng thống Obama không xót con, xót của, không muốn ngăn cản sự hung hăng của con gấu Nga? Đương nhiên là không.

Nội bộ nước Mỹ đã phản đối nhau, các nghị sĩ, ứng viên tổng thống thì hô hào nào là “phải lập vùng cấm bay ở Syria” (H. Clinton); “Mỹ phải ném bom vào quân Assad nếu Nga ném bom vào lực lượng “ôn hòa” (J.Mc Cain)…khiến ông đương kim Tổng thống Obama phải nổi xung, cho rằng, “ứng viên tổng thống khác với Tổng thống”, rằng, “tuyên bố vùng cấm bay như bà H.Clinton hô hào là trò trẻ con”…

Đúng thế. Chỉ có Tổng thống mới biết và rõ những gì tại Syria. Mỹ có những âm mưu, hành động ở Syria là “không nghiêm túc” vì thế không thể công khai và hành động minh bạch như Nga được.

Mỹ không thể hợp tác với Nga để không kích kẻ thù chung là LIH mà theo logic là hoàn toàn trở thành đồng minh của nhau. Mỹ tố Nga chỉ tập trung không kích vào lực lượng “ôn hòa” mà thay vì IS nhưng khi Putin chỉ trích, yêu cầu Mỹ cho biết lực lượng đó là ai, ở đâu để Nga “tránh” thì Mỹ im lặng. Nga yêu cầu Mỹ chia xẻ thông tin tình báo về IS đang ở đâu để tấn công, Mỹ cũng im lặng. Đến đây, thế giới đều quá dễ hiểu sự im lặng của Mỹ.

Trong khi đó Nga phân biệt lực lượng khủng bố và “ôn hòa” bằng một sự ví von rất hài hước sau đây: “Hiện nay các loại bom đạn của chúng tôi (Nga) sử dụng ở Syria cũng được phân chia thành hai loại thông thường và ôn hòa. Chúng tôi dùng bom đạn thông thường để tiêu diệt khủng bố thông thường và bom đạn ôn hòa để chống khủng bố ôn hòa. Bom đạn thông thường của chúng tôi khác bom đạn ôn hòa cũng tương tự như sự khác nhau giữa khủng bố thường với khủng bố ôn hòa ở Syria vậy thôi. Nghĩa là, hai loại này được sơn màu sơn khác nhau. Một loại được sơn màu sáng hơn, còn loại kia được sơn màu ôn hòa hơn”.

Rõ ràng trong một đất nước như Syria mà tồn tại những hơn 40 tổ chức “đối lập” bắn giết tranh giành nhau… thì đây là những toán trộm cướp, khủng bố, chứ không thể gọi là đối lập đúng nghĩa. Đây là sự hỗn loạn trong một đất nước mà chính quyền hiện hành cần ngăn chặn, dẹp loạn để ổn định tình hình, đất nước. Chính quyền hợp pháp mời Nga không kích, Nga sẵn lòng, quân đội Assad tấn công dẹp loạn là quyền chính đáng của nhà nước Syria…Tất cả các hành động của Mascow, Damascus là hợp luật pháp quốc tế, “danh chính, ngôn thuận”, Mỹ im lặng là phải rồi, khôn nữa là khác.

Vấn đề tại sao Mỹ không lập vùng cấm bay? Ý định của Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ là đã từ lâu nhưng… Putin của Nga là người thực hiện ý định đó.

Hiện tại, Mỹ-NATO lập vùng cấm bay để cấm bay ai? Cấm Nga chăng? Đúng thế, là trò trẻ con.

Nga đã thần tốc, bất ngờ, tạo lập một vùng bất khả xâm phạm trên bầu trời phía Tây Syria bởi 3 lực lượng: lực lượng phòng không rất mạnh từ S-400 cho đến hệ thống tác chiến điện tử hiện đại nhất; không quân với Su-30SM và một Hạm đội đang trấn giữ ở Địa Trung Hải.

Trong trận không kích phủ đầu ngày 30/9, Nga tập trung nhiều vào Homs, Hama, Latakia…là những vùng quanh Damascus để tiêu diệt và làm tan rã lực lượng đối lập chống Assad đang chiếm cứ tại đây nhằm mục tiêu cao nhất là tạo ra một vùng lãnh thổ thống nhất không bị tình cảnh “da báo” cho chính quyền Assad ở phía Tây đất nước.

May mắn cho IS là không có mặt tại đây, nhưng với Nga thì bất kể lực lượng nào ở khu vực này cũng bị không kích, cũng cần phải tiêu diệt toàn bộ cơ sở vật chất, kỹ thuật căn cứ…để hỗ trở cho Assad thống nhất lãnh thổ phía Tây, làm bàn đạp cho trận quyết chiến chiến lược giải phóng Aleppo.

Khách quan, phải công nhận Mỹ tố Nga chỉ không kích lực lượng “ôn hòa” trong đòn phủ đầu 30/9 để giúp Assad là đúng, chính xác.

Vậy thì Mỹ trả đũa như cách của ngài J.McCain là không kích vào quân Assad bằng cách nào đây khi Nga đã tính sẵn, tạo ra một chiếc ô che toàn bộ cho Assad tại khu vực phía Tây? Đừng có đùa với Karasukha-4 và S-400.


Tổ hợp tên lửa phòng không tầm xa S-400 Triumf có thể được Nga triển khai tại Syria.
Tổ hợp tên lửa phòng không tầm xa S-400 Triumf có thể được Nga triển khai tại Syria.
Rốt cuộc, tại Syria hiện nay, Mỹ đang thực hiện một sách lược rất khôn khéo kiểu của Trung Quốc là “thao quang dưỡng hối” tức “giấu mình chờ thời”. Mỹ biết rằng, Nga sớm muộn gì cũng phải kết thúc chiến dịch quân sự của mình nhường chỗ cho một giải pháp chính trị, vì thế, Mỹ đang cố tạo lực lượng để “ăn chia”.

Với Nga hay bất kỳ quốc gia nào, mở chiến dịch quân sự dễ dàng bao nhiêu thì kết thúc nó khó khăn bấy nhiêu. Vấn đề kết thúc chiến dịch, chiến tranh, như thế nào là thuộc phạm trù nghệ thuật. Người Nga luôn hiểu, biết “kẻ đi xa nhất là kẻ biết dừng lại đúng lúc nhất”, do đó, Nga sẽ đến lúc dừng chiến dịch. Nhưng khi và chỉ khi trận quyết chiến chiến lược tại Aleppo thắng lợi, ít nhất, toàn bộ khu vực lãnh thổ phía Tây Syria đều thuộc quyền quản lý của chính quyền Assad.

Lê Ngọc Thống

(Blog Lê Ngọc Thống)

Không có nhận xét nào: