“Tôi đứng đây nhìn xuống có thể không thấy hết mọi người, nhưng mọi người ở dưới nhìn lên thấy tôi nghiêng bên này, nghiêng bên kia, biết hết. Dân người ta biết hết. Vợ con anh thế nào, bà con anh ra sao, lái xe của anh thế nào, biết hết. Nếu mà cho bỏ phiếu thì biết liền”
Sáng nay, ở các quán café, người ta dán mắt vào màn hình để xem ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng nói chuyện với 4.000 cán bộ từ phòng, ban, xã phường trở lên. Cuộc nói chuyện được trực tiếp truyền hình trên DRT.
Trong 3 tiếng rưỡi, ông Nguyễn Bá Thanh công khai toàn bộ “nội tình” của TP, trên tất cả các lĩnh vực, kể cả công tác cán bộ vốn được coi là vấn đề nhạy cám xưa nay.Tôi cũng dán mắt vào màn hình cho đến 11h30.
Lần đầu tiên tui nghe một bí thư Tỉnh ủy công khai vì sao ông này làm chủ tịch mà không phải ông kia, vì sao ông này làm phó chủ tịch mà không phải ông kia, vì sao ông này làm giám đốc sở mà không phải ông kia…
Cuộc nói chuyện của ông thú vị ở chỗ ông nói về các vấn đề được gọi là “nhạy cảm” bằng một ngữ điệu thản nhiên với ngôn ngữ dân dã, điều đặc biệt là ông vận dụng những câu chuyện vui chêm vào đầy ngụ ý nhưng nghe rất thoải mái. Có thể nói, những vấn đề lý luận đã được ông thực tế hóa bằng sự trải nghiệm.
Nhớ nhất là đoạn ông nói về cán bộ.
Ông nói, trong cuộc đời có người làm nhà mà không ở được, có người yêu mà không lấy được, có người giỏi mà không được làm quan. Những việc đó phải có thêm cái duyên.
Khi làm quan rồi thì rất dễ xa dân. Ông kể, hồi ông làm phó chủ nhiệm HTX, ngủ trên cái bàn của hợp tác, chìa cái chân ra ngoài. 5h sáng dã có người túm chân lay dậy, vừa rửa mặt vừa huýt sáo, xong thì đi phát phân bón, lúa giống cho dân rất thoải mái, vui vẻ. Sau đó lên làm phó chủ tịch huyện, sáng, khoảng hơn 6h có một bác mang cái đơn đến xin mua gỗ, tui quát, chưa tới giờ làm việc đến chi sớm rồi bỏ đi ăn sáng. Ra quán thấy miệng đắng, uống ly café không ngon, mới nghĩ, cái này là do cái chức phó chủ tịch huyện sinh ra. Thế là vội vàng chạy vào gặp ông cụ…
Theo ông, con người ta trong cuộc đời phải làm được cái gì chứ không phải đã kinh qua chức vụ nào.
Người đã làm cán bộ thì phải biết nhìn người, đừng nghĩ con lừa, con thỏ thì không ra trận được. Con thỏ nhát gan nhưng lại nhanh nhẹn thì để nó đưa thư, con lừa thì để nó đứng cạnh con voi, lúc con voi giương vòi thị uy thì con lừa hí lên, đối phương nhìn vào không hiểu đó là con vật gì mà oai dũng thế. Lãnh đạo phải biết công bằng cả với những người mình không thích. Bản thân thì làm việc phải tận tụy, có khát vọng nhưng không tham vọng, phải tập hợp được mọi người, khiêm tốn nhưng quyết đoán, nhất là phải ít cá nhân (ông nói, tôi nói ít chứ không phải nói không). Cán bộ mà có được cái gì đã mới làm thì khác gì con cá heo cho ăn mới nhảy múa. Họ cho mình tức là mình đã bị họ mua.
Trong cuộc sống thì có nhiều chuyện, cách đây mấy trăm năm Ngô Thừa Ân đã viết chuyện Tề Thiên, cái thằng Trư Bát Giới người vừa xấu lại cà tưng cà tưng thấy ghét nhưng nó nói chi sư phụ cũng nghe. Tôn Ngộ Không khuyên thì sư phụ không nghe nhưng gặp yêu ma lại phải kêu Tề Thiên.
Ông kể chuyện ông xem chương trình Táo quân trên VTV: Rốt cục thì chỉ mấy thằng không làm được chi mới được lên gặp Ngọc Hoàng. Nó còn đưa phong bao lì xì cho Ngọc Hoàng, gọi Ngọc Hoàng bằng anh Hoàng. Bao nhiêu chuyện làm không được nói ra cười đến chảy nước mắt, cũng hay đấy, sâu sắc đấy, nhưng Ngọc Hoàng biết hết sao không xử được thằng nào, lại để nó về dương gian làm lại. Sao lại không lấy roi mà quất vào đít tụi nó?
Làm lãnh đạo phải có khát vọng chứ không tự bằng lòng với vị trí của mình, rồi ngó lên ngó xuống coi mình sẽ lên đâu, phải làm cái gì đó cho dân. Làm tổ chức thì phải đi tìm cán bộ, đừng để ai muốn làm cán bộ thì tìm mình. Phải suy nghĩ, cải tiến, đừng có họp quá nhiều. Ngày xưa “đâu có gặc thì ta cứ đi”, ngày nay cán bộ “đâu có họp thì ta cứ đi”.
Tôi đứng đây nhìn xuống có thể không thấy hết mọi người, nhưng mọi người ở dưới nhìn lên thấy tôi nghiêng bên này, nghiêng bên kia, biết hết. Dân người ta biết hết. Vợ con anh thế nào, bà con anh ra sao, lái xe của anh thế nào, biết hết. Nếu mà cho bỏ phiếu thì biết liền.
Không một thế lực nào có thể tiêu diệt được cộng sản trừ phi người cộng sản tự tiêu diệt mình, Lê nin nói chơ không phải tui nói mô nghe.
Ông đọc mấy câu:
Sinh ra vốn dĩ là dân
Phấn đấu dần dần cũng được thành quan
Hết quan rồi lại hoàn dân
Hoàn dân rồi lại dần dần vào quan.
Theo: Blog NTT.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét