Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Việt Nam! Thực trạng & Trăn trở

Định tính ĐCS Việt Nam.
ĐCS Việt Nam là bộ phận của quốc tế cộng sản, được thành lập năm 1930 trên cơ sở hợp nhât giữa ba đảng; Đông dương CSĐ, An nam CSĐ, Đông dương CS liên đoàn, lúc bấy giờ đang hoạt động bí mật (hoạt động bất hợp pháp) tại Việt Nam. Trong thời gian này ĐCSVN đã tổ chức nhiều cuộc khởi nghĩa nhưng đều thất bại và bị đàn áp bỡi chính quyền Pháp-Việt. Năm 1945 cục diện chính trị thay đổi; ở Đông Dương ngày 9- 3 Pháp đầu hàng Nhật, ngày 11- 3 Nhật tuyên bố trao trả độc lập cho Việt Nam, vua Bảo Đại ủy nhiệm Trần Trọng Kim đứng ra thành lập nội các chính phủ mới.
Không lâu sau Nhật bại trận đầu hàng Đồng minh; ở Hà Nội trong lúc quần chúng đang tổ chức biểu tình ủng hộ chính phủ mới của Đế quốc Việt Nam (quốc hiệu mới), ĐCS tổ chức giành diễn đàn, biến cuộc biểu tình ôn hòa thành cuộc chính biến, cướp chính quyền non trẻ từ tay Trần Trọng Kim. Từ miền bắc cuộc khởi nghĩa lan rộng ra toàn quốc, buộc vua Bảo Đại phải trao ấn kiếm cho ủy ban cách mạng. Ngày 2-9 -1845 Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn đọc lập khai sinh niên hiệu Việt Nam dân chủ cộng hòa, trước sự chứng kiến của nhiều nhà báo ngoại quốc và sự cổ vũ của hàng chục ngàn người dân Hà Nội.
Nhắc lại chuyện này để thấy rằng ĐCS từ một đảng chính trị hoạt động bất hợp pháp đã biết nắm bắt thời cơ đứng lên CƯỚP chính quyền, trên danh nghĩa là mặt trận Việt Minh, đã trở thành một đảng chính danh được đông đảo tầng lớp quần chúng cổ súy và một số cường quốc lúc bấy giờ công nhận ngoại giao.
Từ đó đến nay ĐCS Việt Nam đã không ngừng lớn mạnh và giành độc quyền lãnh đạo đất nước. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do ĐCS thiết lập đã là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Hiệp hội các nước Đông Nam á (ASEAN.)…
Việt Nam hiện tại khoảng 90 triệu người với hơn 3 triệu đảng cộng nghĩa là cứ 30 người dân thì có 1 đảng cộng lãnh đạo, tỷ lệ này sẽ liên tục tăng bởi con số đảng viên “tự diễn biến” thấp hơn nhiều so với lực lượng gia nhập mới. “ĐCS Việt nam là đỉnh cao trí tuệ” nghe có vẻ mỉa mai, nhưng hiện tình lại diễn ra như thế.
Gần 40 năm nay cả dân tộc mặc nhiên thừa nhận sự lãnh đạo của ĐCS, tuy nhiên cũng có những tổ chức, những người chống đối nhưng không đáng kể, có thể nói là hơn 90% người dân nếu không nói là ủng hộ thì cũng là im lặng, mà im lặng cũng có thể hiểu là đồng tình. Điều này cũng giải thích được vì sao một đảng ban đầu chỉ giản dị là CƯỚP chính quyền và đã trở thành ĐẢNG TA gần 70 năm qua.
Tính chính danh của ĐCS thể hiện những yếu tố nào?
Thứ nhất, họ đã có quốc hội do dân bầu hẳn hoi, các cuộc bầu cử quốc hội thường hơn 95% cử tri tham gia, ĐCS chỉ tuyên truyền vận động chứ không ép buộc.
Thứ hai, đã có hiến pháp do quốc hội soạn thảo và chủ tịch nước kí lệnh ban hành theo thể chế dân chủ. Trên cơ sở đó quốc hội cũng bầu ra ủy ban thành lập nhà nước pháp quyền, bầu thủ tướng dể thành lập chính phủ hợp pháp.
Thứ ba, nhà nước Việt nam đã có quan hệ kinh tế – chính trị – ngoại giao với hầu hết quốc gia lãnh thổ trên trái đất, đồng thời là thành viên của phần lớn các tổ chức hiệp hội về chính trị – kinh tế hay các tổ chức phi chính phủ trên khắp hành tinh.
ĐCS Việt Nam là một đảng chính trị lớn nhất từ trước tới nay, được xây dựng và kiểm soát với một hệ thống rất chặt chẽ từ trung ương đến địa phương với cái gọi là chi bộ đảng.
Lực lượng đối trọng ĐCS?
Từ khi nắm được chính quyền ĐCS chủ trương thủ tiêu các tổ chức đảng phái chính trị khác quan điểm, các cá nhân có tiếng nói độc lập, đi ngược lại quyền lợi chính trị của đảng. Trong suốt thời gian nắm quyền lãnh đạo họ đã làm rất hiệu quả vấn đề quan trọng này, mặc dù có nhiều vụ việc đã bị dư luận trong nước và quốc tế phản đối. Cho đến nay dân tộc Việt Nam vẫn chưa có một tổ chức đảng phái chính trị – xã hội nào đủ mạnh đối trọng với ĐCS. Các đảng phái – tổ chức chính trị như Việt Tân, Vì Dân, 8406, Trí thức Bauxite… cũng chỉ ở mức độ BÀY TỎ – KIẾN NGHỊ.
Về tôn giáo ĐCS lập ra ban tôn giáo chính phủ do một tướng công an nắm giữ và một mạng lưới công an tôn giáo cài cắm vào các cơ sở tôn giáo khắp cả nước, mặt khác lại đưa chức sắc có tầm ảnh hưởng các đạo vào các tổ chức chính trị của đảng như mặt trận tổ quốc, quốc hội hay các tổ chức hội đoàn khác dể dàng điều khiển, dẫn dắt, định hướng dư luận, nhằm phục vụ lợi ích chính trị của đảng.
Các tổ chức chính trị tôn giáo như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất của thầy Thích Quảng Độ, phong trào đấu tranh đòi nhân quyền của linh mục Nguyễn văn Lý… đều bị ĐCS cô lập vô hiệu hóa.
Phong trào biểu tình của những người yêu nước chống Trung Quốc xâm lược, phê phán tinh thần bạc nhược của lãnh đạo đảng năm 2011 vừa qua đã đánh thức được lòng yêu nước đang tiềm ẩn trong lòng dân tộc, nhưng số người tham gia cũng chỉ khiên tốn dừng lại con số hàng trăm nên không lớn mạnh thành cuộc cách mạng như quần chúng mong đợi, ngươc lại đã bị lực lượng công an mật vụ dễ dàng khắc chế đàn áp. Đại bộ phận dân chúng vẫn còn quá thờ ơ, chưa ý thức được nguy cơ mất nước đang đến gần, mặc dù đã được rất nhiều các tướng lãnh, các học giả, các nhà trí thức yêu nước cảnh báo.
Phong trào văn nghệ PHẢN KHÁNG tiêu biểu như nhóm “Mở miệng”,” Ngựa trời”, “Nhà xuất bản Giấy Vụn”, diễn đàn Xcafe… được các tổ chức văn bút quốc tế khích lệ và được anh em trong giói văn nghệ cấp tiến trong nước và Việt kiều ủng hộ. ĐCS đã dùng những hạ sách như khủng bố, bôi nhọ hình ảnh của họ trên phương tiện thông tin, nhằm củng cố ưu thế độc quyền tư tưởng.
Báo chí LỀ TRÁI là vũ khí lợi hại cho phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt nam, nhưng để biến phong trào cách mạng ảo thành cuộc cách mạng thực sự bằng da bằng thịt là cả một phép màu. ĐCS đã tung ra lực lượng CAM thao túng mạng khá hữu hiệu, bằng cách đánh sập, ngăn tường lửa những trang web cổ võ phong trào dân chủ – chống tham nhũng có số lượng người truy cập lớn, đồng thời viết bài, bình luận chia rẽ các tập hợp dân chủ và đảng phái chính trị, khủng bố các blogger yêu nước.
Phong trào nông dân khiếu kiện, là vấn đề nhức nhối nhất và kéo dài hơn chục năm nay. ĐCS đã dùng mọi kế sách để kiểm soát kể cả việc dùng quân đội để giải quyết mâu thuẫn. Nông dân là lực lượng chính đưa ĐCS lên nắm quyền thì cũng chính lực lượng này sẽ hạ bệ chính quyền này chứ không ai khác. Họ đang rất cần một thủ lĩnh đủ tâm đủ tầm dẫn dắt, làm điều gì đó lớn hơn để được đối xử công bình về nghĩa vụ và quyền lợi, chứ không phải cần người thảo những mẫu đơn rồi ôm nằm chầu chực nơi cửa quan để cầu xin sự bố thí, ban ơn.
Các tổ chức Việt kiều yêu nước trên toàn thế giới cũng đã tích cực góp tiếng nói chung với đồng bào trong nước. Các tổ chức chính trị nổi bật như “Tập hợp thanh niên dân chủ’, Đảng Việt Tân… hay phong trào “trả lại tên cho Sài Gòn”… đã gây được tiếng vang và có tầm ảnh hưởng nhất định trong việc nhận thức lại lịch sử – chính trị xã hội của người dân xưa nay vốn bị ý thức hệ CS thống trị.
Các nhóm lợi ích; thực ra ĐCS lãnh đạo đất nước chỉ trên danh nghĩa còn quyền điều hành thực sự thuộc về các nhóm lợi ích. Lực lượng này chính là tầng lớp quý tộc Đỏ . Họ là giới chóp bu cộng sản nhưng từ lâu không còn là cộng sản nữa (nói cách khác họ là những người CS phi lí tưởng) chính họ đã cáo chung CS chính thống. Quý tộc đỏ Việt nam đã nắm trong tay toàn bộ lãnh thổ – tài nguyên -khoáng sản, quân đội – công an và những nghành kinh tế chủ đạo của đất nước. Lực lượng này đã thống nhất trên tinh thần “ĐỒNG CHÍ” thông đồng với các tập đoàn tư bản ngoại quốc, chia chác tài nguyên, bán rẻ sức lao động, sẵn sàng điều chỉnh chính sách cai trị để bảo vệ quyền lợi đôi bên.
Đảng cộng sản vì lý tưởng độc tôn biến thành Đảng độc tài và Đảng độc tài vì hám lợi đã cấu kết với tư bản nước ngoài hình thành các nhóm lợi ích; thay vì chống CS một chiếc áo cũ sờn, dân tộc Việt nên đánh trực diện vào các nhóm lợi ích, đây chính là mấu chốt của toàn bộ vấn đề. Để lật đổ Đảng cầm quyền chỉ cần đánh sập tính chính danh của nó, trao quyền lãnh đạo đất nước cho một tổ chức khác uy tín hơn là được, nhưng để đánh đổ các nhóm lợi ích thì rất nan giải và phức tạp. Ở Việt Nam hiện nay giai cấp lãnh đạo và nhóm lợi ích đã lồng ghép vào nhau như một chủ thể. ĐCS không còn là công bộc của dân, đằng sau mỗi chức vụ nắm giữ sẽ sở hữu một số lượng tài sản – tài nguyên tương ứng, nói theo cách khác họ là những ông vua tập thể. Họ có những thỏa thuận – chia chác rất chi tiết cụ thể về chức vị và quyền lợi vật chất, điều này nhiều lúc nội bộ đảng cũng xảy ra những mâu thuẫn, kèn cựa. Sự va chạm giữa các nhóm lợi ích trong đảng nhiều lúc khiến mọi người nghĩ sẽ có lúc xảy ra xung đột tạo cơ hội cho nhân dân đứng lên giành lấy chính quyền, cho đến nay sự kì vọng đó vẫn chưa xảy ra : vì sự tồn vong của giai cấp thống trị họ sẵn sàng hi sinh chút quyền lợi riêng, đối với CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH họ luôn luôn đoàn kết một lòng.
Người ngoài cuộc nếu tinh ý có thể nhận ra được ĐCS dùng vai trò chính trị của mình để bảo vệ nhóm lợi ích, nhóm lợi ích dùng sức mạnh vật chất để bảo bọc đảng. Điều này lí giải tại sao các nhà báo chống tham nhũng bị công an trừng trị, nông dân mất đất vào tay các doanh nghiệp oan ức khiếu kiện liền bị quân đội đàn áp. Tấn công vào nhóm lợi ích tức đụng chạm đến hệ thống chính trị của đảng, phản đối các chính sách của đảng lãnh đạo tức là chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa, những tổ chức, cá nhân nào dũng cảm làm điều này sẽ không thoát khỏi vòng lao lí. Đây là đặc thù có một không hai của thể chế chính trị Việt Nam.
Nguy cơ” tự diễn biến”
Những nhà lão thành cách mạng, sau cả quãng đời phục vụ cho lý tưởng CS, bây giờ có điều kiện nhìn ra thế giới mới vỡ lẽ ra rằng bấy lâu mình đã đi theo một ảo vọng mù quáng, lý tưởng ĐCS thực ra không có thật, là một thứ chân lý ngụy tạo, nó không hề làm cho một quốc gia, một dân tộc hùng cường, một thế giới đại đồng mà ngược lại là nguyên nhân của sự chia rẽ, hận thù, chiến tranh và giết chóc… họ thật sự ăn năn muốn quay trở về với đồng bào mình. Một số cán bộ đảng viên trẻ đương chức cũng đã chận thức được vấn đề này, họ có thái độ bất hợp tác, ngấm ngầm chống đối, hay im lặng chờ thơi cơ. Họ là những đảng viên CS không đứng chung trong các nhóm lợi ích vì vậy rất dễ dàng rũ bỏ nó. Một đối tượng cũng rất quan trọng nữa đó thành phần đảng viên có quyền lực, họ là những tỉ phú đỏ bất mãn chế độ do không còn được trọng vọng và ăn chia quyền lợi không đồng đều. Nhóm này có khả năng kinh tế và quyền lực chính trị nhất định, nên dễ dàng tạo phe cánh thậm chí cón lôi kéo quần chúng đứng về phía mình. Điều đáng lưu ý là khi lãnh đạo cách mạng thành công HỌ sẽ hiện nguyên hình là những nhà độc tài mới sắt đá hơn, quỷ quyệt hơn.
Những điển hình trên chính trường Việt nam.
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, con trai một công thần chế độ, ông đã dùng kiến thức chuyên môn sâu rông của mình đánh đòn “gậy ông đập lưng ông”, tức là dùng quốc hội, một cơ cấu do ĐCS thiết lập đánh vào những cái gọi là chủ trương chính sách (sai trái) của đảng nhằm lột trần mưu đố bán nước của nhóm lợi ích núp bóng đảng CS và lãnh tụ Hồ Chí Minh. Điều đáng nói là ông vẫn rất ngưỡng mộ Hồ Chí Minh và cái nhà nước ban đầu do phụ thân của ông góp sức lập nên. Ông cho rằng chế dô thối nát ngày hôm nay là do những nhóm lợi ích trong đảng đang nắm quyền thao túng chính trị – kinh tế trong nước, vì vậy ông muốn dùng hệ thống pháp luật hiện hành lột trần bộ mặt phản động của nhóm lợi ích trả lại tính chính danh ban đầu của ĐCS do lãnh tụ Hồ Chí Minh sáng lập và dẫn dắt. Chính vì vậy mà ông được dân chúng nể trọng về tinh thần khẳng khái đấu tranh, nhưng lại có người không tán thành kiểu cách mạng nữa vời của nhân vật này.
Kỹ sư CNTT Trần Huỳnh Duy Thức là một doanh nhân thành đạt đầy tài năng và bản lĩnh, anh lập nhóm nghiên cứu cải cách pháp luật – thay đổi cơ cấu kinh tế chính trị. Chủ trương của anh là thông qua cải cách pháp luật, tạo điều kiện cho nền kinh tế phát triển đủ sức cạnh tranh với các nền kinh tế mạnh trên thế giới. Ra khỏi đói nghèo đất nước sẽ hình thành một tầng lớp trung lưu – trí thức đúng nghĩa, bấy giờ cách mạng dân chủ – nhân quyền chỉ là tự thân, đơn giản như một thủ tục. Trần Huỳnh Duy Thức được đông đảo quần chúng khâm phục, ái mộ bởi trí tuệ nổi bật và động cơ chính trị trong sáng.
Luật sư Lê Công Định là người Tây học ông chịu ảnh hưởng nền dân chủ – nhân quyền của các nước tiên tiến phương tây. Chủ trương của ông là làm cuộc cách mạng bất bạo động lật đổ thể chế chính trị cộng sản, xây dựng nhà nước pháp trị. Tư tưởng ông ảnh hưởng lớn đến tầng lớp trí thức trẻ. Chính quyền đã dùng thủ thuật “nhận tội” để hạ thấp uy tín của ông.
Một nhân vật cũng rất nổi tiếng nhà báo tư do Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, anh đã lặn lội ra tận biên giới phía bắc để điều tra việc ĐCS cắt nhượng lãnh thổ cho người đông chí Trung Quốc, viết bài phản đối hành động bán nước của lãnh đạo đảng. Anh bị mật vụ bắt và biệt tích gần 2 năm nay.
Ngoài ra còn có rất đông các trí thức trẻ ưu tú như Nguyễn Tiến Trung, Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, chị em Huỳnh Thục Vy, Bùi Chát, Đoan Trang, blogger Mẹ Nấm, Anh Ba Sài Gòn… Đã ảnh hưởng không nhỏ cho phong trào dân chủ Việt Nam.
ĐCS xem những nhân vật trên như một mối hiểm họa cho sự tồn vong của chế độ nên họ đã có những đối phó kịp thời và quyết liệt, mặc cho dư luận trong và ngoài nước kịch liệt lên án. Người được đánh giá nguy hiểm nhất là Trần Huynh Duy Thức bị tuyên án 16 năm tù giam, kế đến là Lê Thăng Long năm (chung nhóm với Duy Thức), Nguyễn Tiến Trung 7 năm, Lê Công Định 5 năm… Ngoài ra, Những người được coi ít ảnh hưởng hơn thì cũng được mạng lưới công an mật vụ quan tâm rất chu đáo.
Những trăn trở.
ĐCS tồn tại vứa đúng 82 năm nhưng thực sự nắm quyền lãnh đạo được 67 năm ở miền Bắc và độc quyền cai trị cả nước đúng 37 năm. Đây là thời gian không phải quá dài với một thể chế chính trị, nhưng với chừng ấy năm với biết bao nhiêu biến cố chính trị xã hội mà ĐCS mang lại cho đất nước, từ việc chủ trương thông nhất đất nước bằng bất cứ giá nào kể cả việc hy sinh quá lớn xương máu dân tộc, phá vỡ khối dại đoàn kết dân tộc của các tôn giáo, sai lầm đường lối trong việc kiến thiết đất nước, thất bại thảm hại trong sự nghiệp giáo dục. Dân tộc Việt Nam bây giờ như một đứa trẻ dầy đủ hình hài, nhưng với một thể trạng suy dinh dưỡng dến mức đáng báo động kể cả năng lực vận động lẫn tố chất tinh thần, nó hoàn toàn chây lì và vô cảm. Đây là bảng thành tích hết sức gãy gọn của ĐCS trong ngần ấy năm cầm quyền.
Điều đặc biệt đáng nói là ĐCS biết được sự kém cỏi, bất lực và được vinh dự nằm trong top các nước đạt danh hiệu đệ nhất tham nhũng, đại bộ phận người dân cũng đã quá tường tận bản chất vấn đề, nhưng kiểu như mặc kệ “đường ai nấy đi”. ĐCS không hề muốn “bước xuống” và người dân cũng không hề muốn “đứng lên”. Tại anh không muốn “xuống” nên tôi không dám “lên” hay tại tôi ngập ngừng không dám “lên” nên anh chẳng việc gì phải “xuống” vội. Tỷ như có một người cha vô trách nhiệm, nát rượu đày đọa bỏ bê con cái, nướng sạch tài sản gia đình cho những cuộc vui, nhưng người cha luôn coi quyền đó như một thiên chức, chưa bao giờ có ý định từ bỏ vai trò làm cha, lắm khi còn tuyên bố: tao là người đã hiếp dâm mẹ mày đẻ ra mày, mày phải có trách nhiệm phụng sự tao vô điều kiện, đời đời kiếp kiếp; còn người con thì chỉ biết nhẫn nhục, khuyên cha nên từ bỏ rượu chè để sống tốt hơn. Với người cha như vậy mà chỉ dùng những lời lẽ khuyên răn thì không có tác dụng gì cả ngược lại còn bị no đòn. Các người con bây giờ phải dũng cảm đoàn kết nhau lại khiêng tấm thân tiều tụy của người cha đặt vào viện bảo tàng chứng tích tội lỗi cho con cháu đời sau chiêm nghiệm là xong. Nhưng sự thức tình bội phần phức tạp hơn, người cha bạc nhược nghiện ngập không có nghĩa dã mất hết sức lực, hơn nữa cái bản chất hưởng thụ và máu côn đồ anh chị còn nguyên vẹn, về phía những người con vốn dĩ bị đọa đày đến mức kiệt quệ cả sức khõe lẫn tinh thần, thì việc làm đơn giản trên không phải muốn là được. Những bà con tốt bụng sẵn sàng giúp đỡ những người con, nhưng những chiến hữu hư đốn của người cha cũng chẳng ngồi im nhìn đồng đảng của mình bị hạ bệ.
Xét về lợi thế so sánh thì kẽ tám lạng người nửa cân, nhưng đứng trên bình diện xã hội học thì ưu thế hoàn toàn thuộc về những người con, bơii họ nắm trong tay cái SỰ THẬT của lịch sử mà sự thật là chân lí bất di bất dịch. Sự thật là như thế, anh không phải sự thật nên bị đào thải và việc đào thải anh cũng chính là sự thật. Điều này cũng đúng với quy luật tự nhiên.

Không có nhận xét nào: