Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Từ Quốc hận tới Quốc kháng

Chiến đấu 30 năm để về thành tố giác người anh em ngụy với không ngụy, đày ải mẹ cha, cấm cản liên lạc, đóng cửa báo chí, đàn áp tín ngưỡng, chà đạp nhân quyền, người đi xa nước không được về thăm quê hương. Ba mươi năm chiến đấu để đưa tới một hiện trạng tồi tệ hơn thời Pháp thuộc! Thế không gọi là thất bại ư?…
Quốc hận là ngày toàn dân căm phẫn vì biết mình bi lừa, vì những gì còn bán tín bán nghi, nay lộ nguyên hình: đó là chủ nghĩa Cộng sản tàn bạo và phi dân tộc, nói một đường làm một nẻo. Thứ chính trị dựng trên quỷ kế để thảm sát người, dựng trên dối trá để tiêu diệt sự hiền lương, dựng trên sự vọng ngoại để phá hủy tâm thức Việt Nam.

Nói bán tín bán nghi chưa hẳn đúng. Thực ra chẳng ai nghi ngờ gì nữa về sự độc tài đảng trị, gian manh chính trị của bản chất chủ nghĩa Mác Lê. Song người Việt Nam nói chung đã tưởng rằng chất Việt vẫn mạnh hơn chất Cộng trong con người cộng sản Việt. Thế nên mới bán tín bán nghi. Chẳng lẽ 30 năm sau cách mạng tháng 8 năm 1945, người cộng sản Việt Nam vẫn còn manh động, thiếu thông minh, vẫn còn ấu trĩ trong tinh thần và giữa lòng văn hóa Việt, vẫn còn nô lệ vào suy-nhược-thức nước ngoài?
Nhưng 30.4.75, khi giây xích chiến xa Trung Xô hằn lên đường vào nội thành Huế, xuyên Đà Nẵng, Nha Trang, tới thủ đô Sài Gòn, niềm bán tin bán nghi không còn nữa. Hết thắc mắc. Thôi nghi ngờ. Đã rõ là người cộng sản Việt vẫn xuẩn động, ác độc như xưa. Họ đánh mất ngôn ngữ và tư duy dân tộc, nên nhân dân ngơ ngác nhìn họ như từng nhìn quân đội ngoại quốc trước kia. Giữa họ và chúng ta, sự cách biệt thật lớn. Trong khi chúng ta chờ cái bắt tay, một lần siết vai, một dòng lệ rưng rưng không nói, thì họ mang lại chiếc lưỡi lê sắt lạnh, vô tình, đâm suốt vào trái tim nóng hổi Miền Nam.
Những gương mặt vàng xanh, khắc khổ trên chiến xa hùng hậu loại đế quốc Trung Xô mới kia, không gợi ra nỗi lo âu khắc khoải của người mẹ thương con, người cha lo lắng, người anh trách nhiệm… mà chỉ biểu dương sự miệt mài trác táng tinh thần, như anh đồ nho miệt mài mộng mị với hồ ly tinh, như người thờ bái vật lao khổ trước tượng thần. Những gương mặt suy nhược. Hốc hác chưa nối liền với sinh khí. Một tình thương thiếu máu. Họ vào Sài Gòn như kẻ thụy miên. Ba mươi bảy năm sau, những bước chân ma đó, họ – những người Cộng Sản Bắc Việt – vẫn chưa đi tới Saigon, vẫn còn thất thểu trên ảo vọng ác nhân. Họ chưa đi tới tâm can dân, nên lòng dân không đón tiếp họ.
Toàn dân đã hận là hận những xuẩn động phá phách, hận sự phung phí di sản tiền nhân, hận sự giam người không xét xử, đày người không lý do, giết người không gớm tay. Cho nên bung thức đầu tiên là niềm Quốc Hận, mà kỳ thực đã ngầm chứa ý thức Quốc Kháng.
Vì sao Quốc kháng? Ý thức Quốc kháng là gì?
Quốc kháng là sự đối kháng của toàn dân. Tính chất tiêu cực của đối kháng là Quốc hận, và tính chất tích cực của Quốc hận là Quốc kháng.
1955 – 1975: Cuộc chiến tranh huynh đệ 20 năm ròng đã bị các thế lực quốc tế và những thiểu số lãnh đạo trong nước dẫn dắt. Nhân dân không hề được tham dự. Các siêu cường quốc tế đã lợi dụng hay bỏ rơi chúng ta như thế nào, điều đã rõ. Còn thiểu số lãnh đạo cộng sản Việt Nam yếu kém về kiến thức và văn hóa Việt Nam như thế nào, chúng ta đã thấy. Bởi chính lãnh đạo Cộng sản là nguyên nhân đau khổ trầm thống cho 90 triệu đồng bào. Nhưng nhóm lãnh đạo này chỉ là những kẻ thừa hành, kẻ tay chân, bộ hạ của một chủ thuyết phi dân tộc. Điều cần quy trách vẫn là phía những người không cộng sản. Sự phân hóa cực độ, vì bị nội tuyến cũng có, mà vì đầu óc hẹp hòi thiển cận, ưu tư cá nhân và bè nhóm cũng nặng, đã là nguyên nhân đầu giúp tay cho cộng sản phá hoại sự kết hợp dân tộc.
Chúng ta thường nhắc tới việc Lê Lợi khởi nghĩa, mà không hề bắt tay khởi nghĩa. Chúng ta luôn miệng nhắc tới Hội Nghị Diên Hồng, nhưng không thực hiện tinh thần kết hợp, nên ngày 30.4.75 đã tới, dẫn theo sự thất trận. Không cùng nhau kết hợp, nên lực lượng dân tộc bị yếu đuối, cộng với ảo tưởng của kẻ ngây thơ tin vào “hòa hợp hòa giải” mà không đồng lúc chấn chỉnh lực lượng để giữ thế đối thoại tương quan, còn thêm sư phản bội của người Cộng sản Bắc Việt… những lý do dẫn tới thất bại cho toàn đất nước.
Cuộc thất trận của miền Nam xảy ra đồng lúc với cuộc thất bại của người Cộng sản Việt. Bởi người Cộng sản Việt đã không hoàn thành nổi con đường dân tộc, con đường văn hóa và tư tưởng Việt Nam. Riêng sự thất bại của chúng ta – những người không Cộng sản – chưa phải là sự kiện mất Huế, hay mất Sài Gòn mà là chưa Việt hóa được người Cộng sản. Khi chúng ta đề cập tới những điều trọng đại này, người Cộng sản liền chạy trốn vào một vài thành quả tí hon của kế hoạch năm năm, của con đường xe hỏa mới hoàn thành, của con đường cao tốc, của mấy chục cây cầu mới xây, của mấy trăm con lạch mới vét…
Thật ấu trĩ! Xưa nay có chính thể nào mà không phải thực hiện những việc đương nhiên như thế? Quốc sách một chính thể còn những điều cao xa thần trí hơn nữa chứ! Với tầm nhìn thấp hẹp như vậy biểu lộ sự sa đọa Việt Nam trong nhận thức và tư tưởng của người Cộng sản Việt rồi.
Thực thế, ba mươi bảy năm qua, 90 triệu dân bị lôi cuốn, bị thứ lãnh đạo thấp kém về chính trị cũng như văn hóa như vậy hướng dẫn. Từ Bắc tới Nam. Nên ngày nay chúng ta mới thống khổ thế này.
Chiến đấu 30 năm để về thành tố giác người anh em ngụy với không ngụy, đày ải mẹ cha, cấm cản liên lạc, đóng cửa báo chí, đàn áp tín ngưỡng, chà đạp nhân quyền, người đi xa nước không được về thăm quê hương. Ba mươi năm chiến đấu để đưa tới một hiện trạng tồi tệ hơn thời Pháp thuộc! Thế không gọi là thất bại ư?
Trong khi đó, những nhà lãnh đạo miền Nam trước kia, các ông ở đâu? Các ông đang hy sinh gì? đóng góp gì cho tiền đồ dân tộc ?
Ba mươi năm, nhân dân bị những nhà “lãnh đạo” như thế kềm kẹp trên đe dưới búa. Nhân dân chưa hề thấy giới lãnh đạo chịu nằm gai và dám nếm mật. Đây chính là nỗi quốc hận của toàn dân, mà ngày 30.4.75 hội tụ thành nhận thức.
Nhờ nhận thức này, mà toàn dân quyết tâm lấy thái độ đối kháng. Từ 30.4.75 nhân dân biết ai chia xẻ khổ đau với mình, ai lợi dụng mình. Và kể từ đây, nhân dân không còn tin càn, dựa thế vào thứ lãnh đạo bù nhìn, tham nhũng và vụ lợi nữa. Nhân dân tự quyết, tự đảm lấy vận mệnh mình. Bây giờ nhân dân không chiến đấu cho chủ thuyết Cộng sản, cái gọi là Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cho các thế lực nước ngoài, mà là chiến đấu cho Việt Nam. Toàn dân làm chủ, toàn dân lãnh đạo, và lần đầu tiên nhân dân mới thực sự tranh đấu để đảm trách sự truyền thừa của văn minh và nòi giống.
Như thế gọi là Ý thức Quốc Kháng. Từ thất bại tới quốc hận. Từ quốc hận tới quốc kháng chúng ta đang làm một bước nhảy vọt cao lớn vô song. Và trên bước nhảy này, đôi cánh thành công mọc thêm ra. Một phương trời được khai mở. Cuộc đồng tâm đã lẳng lặng hẹn hò. Trong nước cũng như ngoài nước. Ai dám nói tương lai chúng ta không sáng sủa?
Nhân ngày 30.4.2012

Không có nhận xét nào: