Pages

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Vết Thương 30-4-75 Và Bản Chất Phi Nhân Của CSVN

Ngày 30-4-75 là một trong những ngày đen tối nhất trong lịch sử của nước ta. Đó là ngày oan khiên không riêng cho quân dân miền Nam , nhưng cũng là ngày tang tóc, tủi nhục cho toàn thể dân tộc Việt Nam, vì đó là ngày những kẻ gian ác đã thắng những người hiền lương! Năm 2007 nhà báo Đinh Quang Anh Thái đã hỏi nhà văn Dương Thu Hương tại sao vào ngày 30-4-75 trong khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trồ khen sự phồn thịnh của miền Nam thì bà lại ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn, bà cũng đã xác nhận: “Tôi khóc ngày 30-4 vì thấy nền văn minh đã thua chế độ man rợ”!
Thật vậy, bản chất phi nhân man rợ của Đảng CSVN đã được phơi bày qua lịch sử trên 60 năm của họ mà chúng ta có thể lược qua vài sự cố quan trọng sau đây.

Trước hết, Đảng CSVN đã du nhập vào nước ta chủ thuyết ngoại lai, xem tôn giáo là thuốc phiện và chủ trương độc tài chuyên chế, lấy đấu tranh giai cấp làm phương tiện để thực hiện thế giới đại đồng, một thiên đường không tưởng do Karl Max và Lenin cổ võ.
Sau khi cướp được chính quyền năm 1945, Đảng CSVN đã ra tay dẹp trừ các đảng phái quốc gia không theo Cộng Sản, như Đảng Đại Việt và Quốc Dân Đảng.
Những người yêu nước chống Pháp nhưng không là đảng viên Cộng Sản đều bị sát hại, trong số đó có những nhân vật nổi tiếng như nhà văn Khái Hưng và Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ.
Đảng CSVN vẫn tuyên truyền đánh bóng thần tượng Hồ Chí Minh là một người yêu nước, trọn đời độc thân và hy sinh vì dân tộc, nhưng trong thực tế, ông ta đã có ít nhất ba bà vợ, một người Nga, một người Tàu và một người Việt, đó là chưa kể đến những cô gái phục dịch qua đường. Tệ nhất là có những cô nhân tình sau một thời gian hầu hạ Hồ Chủ Tịch đã bị thủ tiêu hoặc bị gởi đi công tác trên đường mòn Hồ Chí Minh để làm bia cho phi cơ B-52 của Mỹ
Từ năm 1953 đến 1956, nhà cầm quyền CSVN đã thực hiện chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, đấu tố và giết hại hàng chục ngàn địa chủ vì Đảng Cộng Sản chủ trương đấu tranh giai cấp và ra chỉ thị cho mỗi làng quê phải đưa ra một số điền chủ theo con số do nhà nước áp đặt. Đó là thảm trạng mà dân chúng quen gọi là “biến cố long trời lỡ đất”.
Tiếp đến là phong trào “Trăm Hoa Đua Nở”, theo gương của Mao Trạch Đông, một lãnh tụ Trung Cộng khét tiếng dã man! Phong trào nầy đã đưa đến vụ án Nhân Văn Giai Phẩm mà kết quả là rất nhiều nhà văn nhà báo nỗi tiếng, điển hình là những tên tuổi lẫy lừng như Phan Khôi, Hữu Loan, Trần Dần, v.v. phải bị tù tội một cách oan khiên, man rợ
Đảng CSVN theo đuổi chính sách độc tài, tuyên truyền dối trá và lừa bịp dân chúng. Tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng như báo chí, truyền thanh, truyền hình và sách vở đều do nhà nước khống chế. Để có thể bưng bít thông tin một cách tuyệt đối, nhà nước chỉ loan tin một chiều và tất cả mọi thông tin độc lập đều bị cấm đoán
Hàng ngày dân chúng vẫn bị tuyên truyền là Miền Nam Việt Nam đã bị đế quốc Mỹ đô hộ, dân chúng nghèo đói khổ cực. Họ kêu gọi thanh niên yêu nước lên đường tham gia cuộc chiến giải phóng miền Nam. Họ dựng lên Mặt Trân Giải Phóng Miền Nam để tiến hành chiến tranh xâm lược.
Về sau, để chuẩn bị cho cuộc hòa đàm Ba Lê, Mặt Trận nầy đã được đổi thành chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam để dành một ghế trong bàn Hội Nghị. Nhưng sau biến cố 30-4-75, Đảng CSVN đã âm thầm cho khai tử Chính Phủ nầy, theo thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ, làm cho các lãnh tụ của Mặt Trận như ông Nguyễn Hộ vô cùng bất mãn. Họ đã thành lập Câu Lạc Bộ của Những Người Kháng Chiến Cũ để sinh hoạt và âm thầm chống lại Đảng CSVN.
Riêng đối với đồng bào miền Nam, ngày 30-4 là Ngày Quốc Hận. Đó là ngày đau thương, tủi nhục không sao kể xiếc. Hàng trăm ngàn công chức, quân nhân, cảnh sát, trí thức và văn nghệ sĩ đã bị Cộng Sản lừa gạt trỉnh diện tham dự các khóa huấn luyện cải tạo trong vài tuần lễ để có thể trở về làm người dân bình thường.
Nhưng thực tế, thay vì vài tuần lễ, họ đã trở thành những người tù lao động khổ sai trong nhiều năm trường, có người đã chết hoặc trở thành tàn phế vì không thể chịu nổi cảnh đói rét, bóc lột sức lao động, hành hạ từ tinh thần đến thể xác một cách dã man
Ngoại trừ một số nhỏ dân chúng miền Nam biết rõ bản chất phi nhân của Cộng Sản nên họ đã bỏ hết nhà cửa, tài sản và tìm cách chạy ra ngoại quốc tị nạn, nhưng cũng có nhiều người tin rằng nhà cầm quyền Hà Nội sẽ đối xử với dân chúng miền Nam trong tình đồng bào ruột thịt để cùng nhau xây dựng đất nước, theo đúng tinh thần hòa giải, hòa hợp mà Đảng CSVN vẫn thường hô hào.
Từ kinh nghiệm phủ phàng về cách đối xử tàn bạo của Đảng CSVN, hàng triệu dân miền Nam, liên tiếp trong nhiều năm sau 1975 đã tìm mọi cách vượt biên, bất chấp mọi hiểm nguy thập tử nhất sinh! Theo ước tính của các giới am hiểu tình hình, đã có ít nhất vài trăm ngàn người thiệt mạng trên đường vượt biển tị nạn.
Nước Việt chúng ta có cuộc chiến Nam Bắc kéo dài 16 năm và kết thúc năm 1975, thì nước Mỹ cũng có cuộc chiến tranh Nam Bắc kéo dài 5 năm, từ 1861 đến 1865. Nhưng dân Mỹ đã may mắn hơn dân Việt chúng ta rất nhiều
Đảng CSVN kết thúc cuộc chiến trong kiêu căng, hống hách và đối xử với dân chúng miền Nam như kẻ thủ truyền kiếp. Họ dùng mọi thủ đoạn lừa bịp, khủng bố, tập trung cải tạo và bóc lột sức lao động.
Trong khi đó, khi cuộc chiến tranh Nam Bắc của Mỹ chấm dứt, tướng tá và binh sĩ miền Nam thuộc phe bại trận đã được phe chiến thắng đối xử trong tình huynh đệ, không phân biệt kẻ thắng người thua. Khi đoàn quân miền Nam đến đầu hàng và giao nạp vũ khí, họ cũng đã được chào kính theo lễ nghi quân cách, không những thế, binh sĩ miền Nam còn được tiếp tế lương thực và được phép đem ngựa về quê sinh sống bình thường
Ngoài ra, chính phủ còn có những chương trình giúp đỡ các binh lính giải ngủ và các nghĩa trang của miền Nam cũng được bảo quản bình thường, không bị phá hủy.
Đọc lịch sử nội chiến nước Mỹ và thấy cách người ta đối xử với nhau đẹp như thế nào, rồi nhìn lại cảnh Tháng Tư Đen của dân Việt, chúng ta càng thấy đau lòng và tủi hổ cho con cháu Lạc Hồng, một dân tộc thường tự hào có trên bốn ngàn năm văn hiến!
NTT
(April 26, 2012)

Không có nhận xét nào: